"Hứa Nguyện."
Tôi nghe có người gọi tên mình, vội ngẩng đầu lên, mọi người đều đang cố nín cười.
"Là nói anh Toại ước đi, không phải gọi mày."
Quê chết được, cái tên này thật đúng là dễ gây hiểu lầm mà.
Trần Toại cũng cười, nụ cười ấy tan chảy đi vẻ lạnh lùng giữa chân mày, như vầng trăng cô độc rơi xuống đầu cành, đẹp đến mức xa vời không thể chạm tới.
"Mau thổi nến đi!"
Tôi vội bật bật lửa, châm nến, rồi nhìn anh không chớp mắt.
Không khí xung quanh dần tĩnh lặng, mọi người đều nhìn Trần Toại nhắm mắt cầu nguyện.
Tôi ngồi ở mép sofa, cũng lặng lẽ khép mắt lại.
Chúc mừng sinh nhật.
Miếng bánh đầu tiên Trần Toại cắt là dành cho tôi.
Chu Nhiên đấm vai anh một cái, cười mắng anh trọng sắc khinh bạn.
Trần Toại cụp mắt xuống, cúi đầu cắt bánh, lạnh nhạt hỏi một câu, "Bánh em làm à?"
Khi nhận miếng bánh, ngón tay tôi khẽ chạm vào hơi ấm nơi đầu ngón tay anh, có lẽ anh cũng cảm nhận được, lập tức rút tay về.
Có lẽ vì bánh quá đơn giản, ngoài Trần Toại, chỉ có Bạch Tử Đường và Chu Nhiên là nể mặt ăn được vài miếng.
Một nửa chiếc bánh còn lại cô độc nằm trên bàn.
Ánh sáng chợt trở nên chói lòa, rồi lại nhanh chóng mờ đi.
Bạch Tử Đường và Chu Nhiên đã say khướt, ôm micro hát song ca đầy tình cảm.
Những người khác thì người chơi bài, người uống rượu, chỉ riêng Trần Toại yên lặng ngồi đó, lạnh nhạt nhìn hết thảy.
Tôi cầm chai rượu ngồi xuống bên cạnh anh, chiếc sofa mềm khiến tôi không kiểm soát được mà ngả gần sang phía anh.
"Uống với em chút nhé?"
Tôi cũng uống kha khá rồi, đầu hơi choáng, muốn trêu anh một chút.
Anh nâng ly cụng với tôi, rồi uống cạn.
Qua đôi mắt mờ say, tôi chỉ còn nhìn rõ đường viền nơi cổ họng anh chuyển động lên xuống.
"Cảm ơn."
Giọng anh khàn khàn, nhưng trong không gian tối mờ lại trở nên quyến rũ lạ thường.
Trong không khí còn vương hương trái cây thoang thoảng.
Tôi biết, anh đang cảm ơn vì chiếc bánh kem đó.
Men rượu trong người khiến tôi có đủ dũng khí, tôi khẽ tựa khuôn mặt nóng rực lên cánh tay anh, anh cứng người, nhưng không tránh.
"Trần Toại, em không cần lời cảm ơn của anh, em muốn là tình cảm của anh."
Tôi cắn nhẹ môi, sợ người khác nghe thấy.
Anh động đậy, ngón tay lạnh lẽo kẹp lấy cằm tôi.
Tôi dựa trên sofa nhìn anh đứng dậy, ánh sáng chập chờn khiến tôi thấy rõ sự lạnh lùng trong mắt anh.
Anh nói từng chữ, rõ ràng, dứt khoát.
"Tôi đã nói rồi, tôi không hứng thú với em."
Sau đó, mặc kệ ai ngăn, anh rời đi.
Chủ nhân bữa tiệc đi rồi, mọi người cũng mất hứng, Bạch Tử Đường đến kéo tôi dậy.
"Đi thôi Hứa Nguyện, hai người nói gì với nhau thế?"
Tôi mềm nhũn, không động đậy.
"Các cậu đi trước đi, mình muốn ngồi yên một lát."
Cô ấy lắc lư đứng không vững, khoát tay, "Về sớm nhé."
Rồi cùng Chu Nhiên rời đi, mọi người cũng tan hết, tôi mới bật đèn lên.
Những quả bóng bay rơi tả tơi trên sàn, vài cái đã bị giẫm nổ, cả căn phòng hỗn độn.
Thở dốc mấy hơi, tôi mới ngồi lại xuống đất, nhìn nửa chiếc bánh còn lại.
Tôi móc từ túi ra một cây nến khác, ánh lửa nhỏ lại bập bùng sáng lên trong tầm mắt.
Khép mắt, trong đầu hiện ra bóng dáng của một người khác.
Nước mắt tôi vỡ òa, hai tay nắm chặt lấy nhau.
Trần Toại, chiếc bánh này vốn dĩ chẳng phải làm cho anh.
Tiếng khóc khản cả giọng, thổi tắt ngọn nến, tôi mới cố nặn ra vài từ trong cổ họng.
"A Toại, sinh nhật vui vẻ."
Như bao năm trước, tôi lại một mình ngấu nghiến nốt phần bánh kem còn lại, hòa cùng rượu, dạ dày quặn thắt, khó chịu vô cùng.
Nhưng tôi vẫn nghĩ, liệu có phải những năm tháng chờ đợi cô đơn này, rồi sẽ có ngày anh trở lại không?
A Toại.