Tôi mơ một giấc mơ.
Chàng trai trong trẻo như gió xuân và trăng sáng đứng trước mặt tôi, đưa tay khẽ đặt lên đỉnh đầu tôi, đôi mắt chan chứa tình cảm khẽ cong lên khi cười.
Mí mắt anh sâu, hàng mi dài và đen, khiến ánh mắt ấy như một chiếc giếng sâu hun hút.
Chỉ có một điểm không hoàn hảo, là vết sẹo dài hai centimet ở đuôi mày.
Đột nhiên, anh rơi xuống nước, phá tan mặt hồ phẳng lặng, gợn lên muôn ngàn đợt sóng.
Đôi mắt anh đỏ hoe, cố vươn tay về phía tôi.
"Hứa Nguyện, cứu anh."
Mùa hè năm tôi mười hai tuổi, ba mẹ đón tôi về quê ở một thời gian.
Chính năm đó, tôi gặp Trần Toại — chính xác mà nói, là ở con sông nhỏ ấy.
Tôi vừa bưng bát cơm trống từ cánh đồng nhỏ vòng về nhà, đã nghe thấy phía trước có tiếng ồn ào.
Bị tò mò thúc giục, tôi chạy nhanh đến, thấy một đám trẻ lớn hơn đang tụ tập bên bờ sông, ồn ào náo loạn.
"Xảy ra chuyện gì thế?"
Sự xuất hiện bất ngờ của tôi khiến bọn họ giật mình, nhìn tôi một cái rồi vội tản đi hết.
Lúc đó tôi mới nhìn thấy một đôi tay đang vùng vẫy trên mặt nước.
Không nghĩ ngợi gì, cũng chẳng kịp sợ chết, tôi ném bát xuống rồi nhảy luôn xuống sông.
Nước bốc mùi tanh hôi không biết bị ô nhiễm từ đâu, suýt nữa tôi không thở nổi.
Nhờ biết bơi khá, tôi cố hết sức đẩy người kia lên mặt nước.
Nếu không có người đi qua giúp, có lẽ cả hai chúng tôi đã chết chìm dưới đáy sông hôm ấy.
Hai đứa ngồi bên bờ sông, thở hồng hộc, chẳng ai nói câu nào.
"Sao lại nhảy xuống?" – cậu ta nhìn mặt sông, vẻ mặt nặng nề.
Mười hai tuổi, tôi đã hiểu thế nào là sống chết, chẳng lẽ cậu ta không hiểu sao?
"Cậu sẽ chết đấy."
Cậu ta lẩm bẩm, ánh mắt mông lung, "Chết cũng tốt."
Tôi tức đến run người. Tôi liều mạng cứu cậu, vậy mà cậu còn nói những lời như thế.
Tôi giơ cánh tay yếu ớt của mình lên, vỗ mấy cái lên vai ướt sũng của cậu ta. Cậu mới nghiêng đầu sang nhìn tôi, vẻ mặt cau có, "Đánh tôi làm gì?"
Cậu ta có đôi mắt rất đẹp, hàng mi dài và sống mũi cao đến mức khiến con gái phải ghen tị.
Chỉ tiếc là cái miệng lại luôn mím chặt, như thể tôi nợ cậu ta tiền vậy.
"Tôi tên là Hứa Nguyện, còn cậu?"
Lúc đó tôi mới để ý thấy ở đuôi mày cậu ta có một vết sẹo rất nhỏ, không nhìn gần thì chẳng nhận ra.
Cậu nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi khẽ mở miệng, "Trần Toại."
Có lẽ đoán được tôi muốn hỏi gì, cậu ta quay đầu đi, nhìn về phía hoàng hôn đang dần khuất sau núi xa.
"‘Toại’ trong ‘vỡ nát’."