Tôi và Trần Toại chẳng hiểu sao lại kết thành một thứ tình bạn kỳ lạ.
Tôi dắt cậu ta đi khắp làng, để mọi người đều nhìn thấy.
Từ đó, không ai dám bắt nạt cậu nữa.
Sau này tôi mới biết, thật ra Trần Toại cũng thuộc dạng lì lợm, đánh nhau khá cừ, chỉ là hôm rơi xuống sông đó cậu không phát huy được.
"Sao cậu cứ theo tôi hoài thế?"
Trần Toại dừng lại phía trước, khoanh tay nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt.
Tôi ôm nửa quả dưa hấu, miễn cưỡng dừng bước, ngẩng đầu lên nhìn cậu, "Cậu đối xử với ân nhân cứu mạng mình như thế à?!"
Thấy cậu đảo mắt lên trời, tôi phì cười. Một tháng nay, cậu đã nghe câu này phát chán rồi.
Quả nhiên, cậu giả vờ lao tới định bắt tôi, nghiến răng nói, "Hay là tôi ném cậu xuống sông rồi lại cứu thêm lần nữa?"
Tôi lập tức rưng rưng, cúi đầu xuống tỏ vẻ đáng thương.
"Tôi chỉ muốn cho cậu ăn dưa thôi mà."
Hức hức hức.
Nghe thấy tiếng thở dài, một bàn tay đặt lên trán tôi.
"Tiếp tục giả vờ đi, Hứa Nguyện."
Tôi ngẩng đầu, gương mặt cậu vẫn lạnh như cũ, nhưng trong mắt đã ánh lên nụ cười.
Tôi vội đưa nửa quả dưa cho cậu, cậu múc một thìa phần ngọt nhất, đút đến miệng tôi.
"Ngọt quá!"
Tôi cười tít mắt nhìn cậu, lúc này cậu mới hài lòng, bật cười khẽ, "Đồ ngốc."
Nửa quả dưa hấu ấy, tôi với cậu cùng ngồi dưới gốc cây già ăn hết sạch.
Mặt trời lại lặn xuống, như mỗi buổi chiều chúng tôi đều cùng nhau ngắm hoàng hôn nơi đây.
"Trần Toại, vết sẹo trên mày cậu là do đâu vậy?"
Tôi hỏi ra điều đã thắc mắc bấy lâu, cậu chỉ liếc tôi một cái, "Biết chuyện đó làm gì."
"Ai da, tôi tò mò mà! Nói đi mà!"
Bị tôi hỏi mãi, cậu mất kiên nhẫn, hờ hững đáp, "Lần sau rồi nói."
"Vậy sang năm nhất định phải nói cho tôi nhé."
Tôi biết trong giọng mình có chút nghẹn ngào, có chút không nỡ, bởi mắt tôi đã ướt rồi.
"Cậu sắp đi à?" Cậu ta có vẻ kích động, theo phản xạ nắm chặt cổ tay tôi.
Tôi nhìn bàn tay ấy, rồi òa khóc.
Mai là tôi phải về thành phố, nghỉ hè kết thúc rồi.
Tôi không nỡ rời Trần Toại.
Cậu ném vỏ dưa còn lại đi, đứng dậy quay lưng, không nhìn tôi nữa.
Cậu chạy đi, trước khi biến mất còn để lại một câu, "Hứa Nguyện, đừng để tôi gặp lại cậu nữa."
Ngày hôm sau, tôi lên xe, mang theo đầy ắp nỗi buồn mà rời khỏi nơi đó.
"Tiểu Nguyện, thằng bé chạy phía sau kia con quen à?" – ba tôi giảm tốc độ, quay đầu hỏi.
Tôi thò đầu ra ngoài cửa kính nhìn lại.
Là Trần Toại. Khi thấy tôi, cậu dừng lại, không chạy theo nữa.
Rồi cậu giơ tay lên thật cao, hét lớn đến khản cả giọng.
"Hứa Nguyện, tôi sẽ đợi cậu ở đây!"