Tôi mất liên lạc với Trần Toại suốt một năm, cho đến mùa hè năm sau, khi tôi lại trở về ngôi làng đó.
Vừa xuống xe, tôi chạy ngay đến gốc cây cũ để tìm cậu, nhưng không thấy. Hỏi một bà cụ đi ngang, tôi mới biết cậu đang phụ việc ngoài đồng.
Tôi lén nấp dưới một gốc cây gần đó quan sát, thấy có một người đàn ông đang chỉ trỏ mắng cậu.
Một năm trôi qua, cậu vẫn chẳng học được cách giấu cảm xúc, bị mắng mà gương mặt vẫn lạnh tanh.
Người đàn ông vác cuốc đi mất, cậu ngồi lại một mình trên bờ ruộng, ngây người nhìn về phía xa.
Nhìn tấm lưng cô độc ấy, lần đầu tiên tôi hiểu được cảm giác đau lòng là như thế nào.
"Chưa bị mắng đủ à?"
"Cậu lại đối xử với ân nhân cứu mạng mình như thế à?"
Bóng lưng cách tôi chỉ một bước khẽ cứng lại, như một con rối sắt gỉ khớp, chậm rãi quay đầu lại.
Còn chưa kịp để tôi nở một nụ cười rạng rỡ, cậu đã lao tới ôm chầm lấy tôi.
Tiếc rằng chân trượt, cả hai cùng ngã nhào xuống ruộng.
"Trần Toại!!!"
Cánh tay tôi bị xước, lưng đau nhức, cậu cẩn thận giúp tôi sát trùng.
Gương mặt nghiêng nghiêng của cậu trong khoảnh khắc ấy như được phủ lên một lớp ánh sáng, thỉnh thoảng còn nhẹ thổi vào vết thương cho tôi đỡ rát.
"Ai mắng cậu vậy?"
Cậu thản nhiên, "Cha nuôi."
Hả?
Cậu giải thích thêm, "Tôi bị ông ta mua về."
"Vết sẹo trên mày cậu cũng là do ông ta à?"
Cậu khẽ “ừ” một tiếng, nét mặt không hề thay đổi.
Ngẩng đầu liếc tôi một cái, ánh mắt thoáng lộ vẻ chán ghét, "Cất cái ánh mắt thương hại đó đi."
Trần Toại rõ ràng chỉ hơn tôi một tuổi, nhưng lại mang trên người một nỗi u sầu mà tôi chẳng thể hiểu nổi.
Cậu ném cây tăm bông đi, tôi không kiềm được, vươn tay ôm chặt cổ cậu.
Cả hai người đều mang theo mùi bùn đất, nhưng chẳng ai nói lời nào.
Không có ý gì khác, tôi chỉ muốn dùng cái ôm này để nói với cậu rằng — tôi ở đây.
Ăn cơm tối xong, tôi và Trần Toại hẹn nhau ra ngoài ngắm trăng.
“Năm vừa rồi, cậu sống thế nào?”
Cậu nhìn lên mặt trăng, nói khẽ, “Cố sống lay lắt.”
Rồi lại quay sang nhìn tôi, “Nhưng mà, cậu sẽ đến.”
Tôi cố sống lay lắt trên đời này, nhưng tôi biết cậu sẽ đến.
Nước mắt tôi không kiềm được, giơ tay đánh cậu, “Nói linh tinh gì thế hả.”
Cậu cong nhẹ khóe mắt, nụ cười dịu dàng đến tận xương, chẳng nói thêm gì nữa.
Tôi vội lau nước mắt, đổi đề tài, “Sinh nhật cậu là khi nào?”
“Tôi không tổ chức sinh nhật.”
Thấy tôi sắp khóc nữa, cậu mới đổi giọng, “Ngày 21 tháng 11.”
Ngày đó, tôi định mệnh là không thể gặp lại cậu.
“Đợi tôi ở đây nhé!”
Tôi chạy về nhà, mang miếng bánh kem nhỏ bà nội mua từ trấn về hôm nay.
Hai tay nâng chiếc bánh, tôi nói, “Sinh nhật mừng sớm nha, tạm vậy đi!”
Ánh mắt cậu sâu thẳm nhìn tôi, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Khi mở mắt, tôi mơ hồ thấy ánh nước long lanh trong đôi mắt ấy.
“Cậu ước điều gì vậy?”
Cậu dùng ngón tay quệt một chút kem, bôi lên má tôi, “Ngốc à, nói ra thì đâu còn linh nghiệm nữa.”
Một buổi tối nào đó, tôi hỏi cậu, “Cậu sẽ ở đây cả đời sao?”
Cậu khẳng định chắc nịch, không.