Sau khi trở về phủ họ Cơ không bao lâu, ta liền thực hiện lời hứa, mở một cửa hàng trang sức ở khu vực sầm uất nhất kinh thành, còn giúp Thẩm Oanh tìm một chỗ ở kín đáo.
Thẩm Oanh đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng cho cửa hàng này, cộng thêm sự quảng bá nhiệt tình của tỷ tỷ ta, nên vừa mới khai trương đã buôn may bán đắt.
Trái lại, Tống Yến dạo gần đây cứ như phát bệnh mà đối đầu với Bùi Hành.
Ngày thường ở Tống gia, thỉnh thoảng Bùi Hành vẫn hay tặng ta những món đồ chơi nhỏ, y tuy không vui, cũng chỉ biết mỉa mai ta tầm nhìn hạn hẹp, lại đi thích mấy thứ đồ này.
Bây giờ thì lại thành ra, hôm nay Bùi Hành tặng ta đồ ở phía đông, Tống Yến sẽ tặng ta đồ ở phía tây, oái ăm thay y hiện tại cũng được xem là nghĩa huynh của ta, ta không thể không nhận.
Nhưng Bùi Hành cũng dường như trở nên ấu trĩ, càng ra sức phân cao thấp với y.
"Cô nương, Bùi công tử lại sai người đưa đồ đến cho ngài rồi."
Ta đang xem sổ sách của cửa hàng tháng này, ngoài cửa lại truyền đến giọng nói quen thuộc.
Tháng này là lần thứ bao nhiêu Bùi Hành tặng đồ cho ta, ta đã đếm không xuể nữa rồi.
"Để xuống đi." Ta bỏ sổ sách trong tay xuống, nói.
Tiểu nha hoàn dâng lên một hộp gấm, cách đóng gói ta cực kỳ quen thuộc, chính là nghiên mực Long Vĩ mà ngày thường ta vô cùng yêu thích.
Bùi Hành luôn biết rất rõ sở thích của ta.
Nhưng ngay khi ta vừa định mở hộp gấm ra, tiểu nha hoàn ngoài cửa lại lên tiếng: "Cô nương, thư của Ánh Thủy thư cục gửi cho ngài đến rồi."
Ánh Thủy thư cục?
Ta có chút nghi hoặc, theo lý mà nói, nếu ta có tác phẩm nào mới, đều là dùng danh xưng Tự Hoành tiên sinh để chủ động liên hệ với bọn họ mới đúng, làm sao bọn họ lại chủ động liên hệ với ta?
Sau khi mở thư ra, ta mới hiểu rõ nguyên nhân.
Trong thư nói Bùi gia đại công tử nguyện ý bỏ ra ngàn vàng, mời Tự Hoành tiên sinh vẽ một bức chân dung cho người trong lòng của hắn, biết tiên sinh thích vẽ non nước sơn thủy, nhưng hắn thực sự yêu thích tranh của tiên sinh, nên mới đưa ra lời thỉnh cầu mạo muội này.
Bùi Hành muốn tìm ta vẽ chân dung người trong lòng của hắn?
Biết được chuyện này, ta không biết tại sao, trong lòng lại sinh ra vài phần không vui.
Nhưng khi mở bức tiểu tượng do chính Bùi Hành tự vẽ vô cùng tinh xảo trong phong thư ra, ta lại nhịn không được mà đỏ mặt.
Bức tiểu tượng đó, rõ ràng chính là bộ dáng của ta.
Bùi Hành vẽ vô cùng tỉ mỉ sinh động, ngay cả nốt ruồi dưới đuôi mắt ta cũng không sai lệch một phân, khiến ta có muốn ngụy biện cũng không thể ngụy biện được.
"Cô nương, tiên sinh của thư cục vẫn còn đang đợi hồi âm của ngài ở ngoài cửa đấy." Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi.
Tâm trí ta hỗn loạn, cố tỏ ra bình tĩnh mà trả lời: "Ngươi ra hồi đáp đồng ý với y là được."
Bên ngoài cửa yên tĩnh trở lại, nhớ tới chuyện xem nhân duyên trong chùa cách đây không lâu, cảm giác nóng rát trên mặt ta thật lâu không thể tan đi.
Bùi Hành thật sự thích ta sao?