Cũng may ngày hôm đó đi y quán, Bùi Hành không có vấn đề gì nghiêm trọng, Bùi gia cũng không nắm chặt lấy chuyện này không buông.
Chỉ là giao tình của hai người, cũng coi như kết thúc một cách triệt để.
Tháng ngày bình lặng trôi qua, rất nhanh đã đến ngày mừng thọ của Tống lão phu nhân, và cũng trong buổi tiệc thọ này, ta lần đầu tiên nhìn thấy cha mẹ ruột của mình.
Bọn họ mang theo vài xe lễ vật hậu hĩnh, cố ý đến để chúc thọ lão phu nhân.
Mẹ ta vừa nhìn thấy ta, nước mắt liền tuôn rơi không ngừng, vẫn luôn miệng nói lời cảm tạ lão phu nhân.
Cha ta tuy không khóc, nhưng biểu cảm cũng làm người ta xúc động, hướng về phía lão phu nhân cúi đầu vái thật sâu: "Vân nhi có thể nhận được sự chiếu cố tốt đẹp như vậy, tiểu điệt thực tâm cảm tạ lão phu nhân."
Những người khác của Tống gia đều thi nhau khen ngợi ta, cứ khen ta là đứa trẻ hiểu chuyện lại có tài tình.
Chỉ có Tống Yến mặt không cảm xúc đứng một bên, Đại phu nhân kéo kéo y, y mới miễn cưỡng hành lễ quy củ.
"Cơ Tướng ngài không biết đâu, A Yến nhà ta, và Vân nhi cũng coi như là thanh mai trúc mã." Đại phu nhân vừa cười vừa nói, vừa hơi dùng sức kéo kéo tay áo của Tống Yến.
Tống Yến vẫn không phản ứng gì.
Đôi mắt mẹ ta mang theo ý cười, nói: "Chuyện này chúng ta đã sớm nghe nói, Vân nhi nhà ta ấy à, trong lòng vô cùng kính trọng lão phu nhân ngài, dĩ nhiên cũng coi A Yến như ca ca ruột thịt mà đối đãi."
"Như thế này đi, nếu Vân nhi đã không nỡ rời xa lão phu nhân như vậy, chi bằng kết nghĩa huynh muội với A Yến nhà ngài thì thế nào? Như vậy sau này cũng có thể thường xuyên đến thăm lão phu nhân." Mẹ ta nói năng khéo léo, phảng phất như hoàn toàn không biết ta và Tống Yến từng có hôn ước vậy.
Rất nhiều người trên tiệc thọ đều nhao nhao khen hay.
Đại phu nhân hoảng hốt xua tay, muốn giải thích: "Sao… sao có thể là huynh muội được, phu nhân hiểu lầm rồi…"
Sắc mặt Tống Yến tái mét, cũng không hề tình nguyện, ta nghĩ y ghét ta đến như vậy, làm sao có thể nguyện ý kết nghĩa huynh muội với ta chứ?
Bùi đại nhân đến Tống gia dự tiệc thấy tình cảnh này, liền lên tiếng: "Ta thấy cách này vô cùng tuyệt diệu, như vậy Cơ Tướng vừa có thể cảm tạ ân tình của lão phu nhân, mà lại không làm sứt mẻ tình cảm của Cơ cô nương với lão phu nhân."
"Đúng vậy, Cơ cô nương còn có thể danh chính ngôn thuận gọi Tống lão phu nhân một tiếng tổ mẫu." Bùi phu nhân cũng phụ họa theo, còn phối hợp mà rơi nước mắt, "Tràng diện này, thật khiến người ta nghĩ tới đã muốn rơi lệ."
Lời này vừa dứt, các tân khách đều rưng rưng nước mắt, đều nói nên làm như vậy.
Cuối cùng Tống Yến bị ép đến mức không thể không đen mặt kết bái huynh muội với ta.
Đợi đến khi yến tiệc kết thúc, trên đường trở về Cơ gia, mẹ ta nắm lấy tay ta nói: "Mẹ biết con ở Tống gia phải chịu uất ức, con yên tâm, mẹ đều ghi nhớ hết trong lòng."
"Sau này nếu con nhớ Tống lão phu nhân, cứ quang minh chính đại mà đi thăm bà ấy, nếu ai dám có tâm tư không đơn thuần, mẹ sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho kẻ đó."
Ta cảm nhận được nhiệt độ ấm áp từ bàn tay của bà, một cảm giác an tâm dâng lên trong lòng, ngoan ngoãn gật đầu.