Tống lão phu nhân không phải là người có tính nói đùa, chỉ qua một ngày liền bàn bạc chuyện hủy bỏ hôn ước với người Tống gia.
Người Tống gia ngược lại không có ý kiến gì, suy cho cùng ngoài sáng ta cũng chỉ là một cô nhi không cha không mẹ, cũng chỉ nhờ việc quản lý nhà cửa mà bọn họ được hưởng chút lợi lộc, nếu không còn hôn ước, Tống Yến có thể tìm được chính thê có lợi cho đường quan lộ của y cũng chưa biết chừng.
Nhưng Tống Yến và muội muội y là Tống Thanh Thanh sắc mặt lại không hề dễ nhìn, đặc biệt là Tống Yến, lập tức làm ầm ĩ ngay tại trận.
"Hủy thì tốt quá rồi tổ mẫu, hóa ra tôn nhi thích ai, muốn thành thân với ai, nửa điểm cũng không do mình tự quyết định?" Biểu cảm của y mang theo vài phần tự trào, thất thần mà nhìn ta.
Tống Thanh Thanh thấy y thất thố, vội vàng nhắc nhở: "Ca ca không phải không thích Vân tỷ tỷ sao? Như vậy có gì không tốt?"
Nào ngờ câu nói này không biết đã kích thích đến dây thần kinh nào của y, y khẽ cười khẩy nói: "Ta không thích?"
"Ta là không thích."
Y quay đầu nhìn về phía Tống lão phu nhân, nói: "Ta thích Thẩm Oanh, hay là lão phu nhân giúp ta đến cầu thân thế nào?"
Tống gia Đại lão gia vội vàng gọi y lại, nghiêm giọng nói: "A Yến, xin lỗi tổ mẫu ngươi ngay!"
Lão phu nhân lại không hề tức giận, ánh mắt lạnh lẽo, lên tiếng: "A Yến, nếu đã thật sự thích, tổ mẫu sẽ giúp con! Để con dùng kiệu tám người khiêng đem nàng ấy rước vào làm thiếu phu nhân Tống gia chúng ta!"
Đại phu nhân vội vã quỳ xuống, nói: "Lão phu nhân bớt giận, đây là lời dỗi hờn của A Yến, lão nhân gia người ngàn vạn lần đừng tưởng là thật."
Tống Yến lại không chịu hùa theo bà ta, bướng bỉnh nói: "Ta không nói dỗi, ta chính là thích Thẩm gia cô nương! Ta chính là không thích người mà lão nhân gia người nâng niu ôm ấp từ nhỏ đến lớn là Tạ Vân!"
Ta được nâng niu ôm ấp từ nhỏ đến lớn?
Nghe thấy lời này, ta chỉ muốn bật cười, từ lúc hiểu chuyện đến nay, ta bất kể lúc nào cũng đều bị người Tống gia nhắc nhở rằng ta là một cô nhi ăn nhờ ở đậu, chỗ dựa dẫm duy nhất của ta, chính là sự yêu thương của Tống lão phu nhân.
Nhưng ngay cả sự yêu thương của lão phu nhân, cũng là do ta giành lấy được, vì muốn luyện thêu thùa cho lão phu nhân vui lòng, ta đã từng đâm kim vào ngón tay vô số lần, vì muốn hạ nhân Tống gia tâm phục khẩu phục cô nhi nhỏ bé như ta, ta không biết đã nỗ lực bao nhiêu, vì luyện tập thư họa, ta đã từng vô số lần đến ngay cả bát cơm cũng bưng không nổi.
Thế nhưng trong mắt Tống Yến, ta lại trở thành kẻ tranh giành sự sủng ái của tổ mẫu, được chiều chuộng bảo bọc khôn lớn.
Tống lão phu nhân nhìn y, nói: "Ta chưa bao giờ nâng niu Vân nhi lớn lên cả, là các ngươi không muốn nghe ta, làm sao hiện giờ còn có thể đổ lỗi cho người khác chứ?"
"Còn nữa, đợi sau khi đại thọ bảy mươi của ta qua đi, cha mẹ huynh tỷ của Vân nhi, sẽ đến đón con bé về."
"Nếu trong khoảng thời gian này, các người còn dám để nó chịu ấm ức, thì đừng trách ta dùng đến gia pháp!"
Nghe lời bảo vệ của lão phu nhân, mũi ta bỗng cay xè, chớp chớp đôi mắt, ta gượng ép kìm nén nước mắt nuốt ngược vào trong.
"Người không phải nói, Vân nhi là con côi của ân nhân cứu mạng ngài sao? Sao bây giờ lại còn có cha mẹ huynh muội?" Đại lão gia Tống gia lên tiếng hỏi.
Những người khác của Tống gia cũng nhao nhao đưa mắt nhìn bà.
Tống lão phu nhân nở một nụ cười lạnh, đáp: "Năm xưa, khi bệ hạ bây giờ còn chưa đăng cơ, cha mẹ của Vân nhi, cũng chính là Cơ Tướng sắp sửa hồi kinh nhậm chức một tháng sau, đã gửi gắm ta chăm sóc cho con bé."
Nhìn đám người Tống gia gần như chết lặng, bà tiếp tục nói: "Hiện tại, Cơ Tướng sắp về kinh, Vân nhi tất nhiên cũng phải quay về tướng phủ."
"Khỏi phải đi theo lão thái bà như ta, ngày ngày ở Tống gia phải chịu đựng hờn dỗi."