Ngày hôm đó sau khi Tống lão phu nhân nói ra thân thế của ta, đám người Tống gia trợn mắt há mồm ra sức khuyên nhủ bà không nên để ta và Tống Yến hủy bỏ hôn ước, đều không có tác dụng gì.
Nhưng ta vẫn có thể cảm nhận rõ ràng, thái độ của mọi người trong Tống gia đối với ta đã tốt lên không chỉ một chút, dù cho ta, một kẻ sắp rời khỏi phủ, vẫn ngày ngày bận rộn lo liệu tiệc thọ cho Tống lão phu nhân, cũng không còn phải chịu đựng sự làm khó dễ từ Tống Thanh Thanh hay thậm chí là Đại phu nhân nữa.
Ngày hôm đó ta còn đang chỉnh lý lại sổ sách, ngoài cửa phòng bỗng truyền đến tiếng gõ cửa dè dặt.
Ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một cô nương mặc y phục màu vàng nhạt đứng dưới ánh sáng, gương mặt nàng vẫn còn mang theo chút bầu bĩnh trẻ thơ, vẻ mặt ngượng ngùng mang theo chút nhút nhát.
Là Thẩm Oanh.
"Thẩm cô nương, có chuyện gì không?" Ta dừng lại động tác trong tay, hỏi nàng.
Kỳ thực ta đối với Thẩm Oanh không có ác cảm gì, bởi vì cho dù là trong giấc mộng, nàng cũng vẫn luôn chỉ là một cô nương nhỏ bị ta bức hại, thỉnh thoảng phản kích lại đôi chút mà thôi.
"Tạ... à không đúng, Cơ cô nương khỏe." Nàng cứ nhìn chằm chằm vào ta đến phát ngốc, nói, "Ngài lớn lên thật sự rất đẹp."
"Ta đều không biết, Tống Yến làm sao y có thể để mắt tới ta được chứ."
Nói xong lại như người mới tỉnh mộng mà che miệng mình lại, mang theo vẻ mặt đầy áy náy nói: "Xin lỗi Cơ cô nương, ta không có ý như vậy."
Ta lắc đầu, nói: "Không sao, ngươi đến tìm ta, là có chuyện gì sao? Là hạ nhân Tống gia làm khó dễ ngươi sao?"
Thẩm Oanh lắc đầu, nụ cười hơi khó coi: "Không có, ta chỉ là đến để xin lỗi Cơ cô nương thôi."
"Vì, Tống Yến?" Ta mỉm cười hỏi.
Thấy nàng gật đầu, ta chỉ thấy buồn cười vì cô nương này ngốc nghếch, Tống Yến làm ta khó xử, vốn dĩ đã không phải là một lần hai lần, huống hồ chuyện giữa nam và nữ, nếu Tống Yến không có tầng ý tứ đó, cũng sẽ không dây dưa đến nàng.
Nói cho cùng, Thẩm Oanh rơi xuống hồ, nếu không giãy giụa, không đi theo Tống Yến về Tống phủ, thì chỉ có con đường chết, nhưng Tống Yến là tự mình cứu, hay là bảo nha hoàn bên cạnh cứu, lại là chuyện y có thể lựa chọn.
Nàng là linh hồn đến từ thế giới khác, xảy ra chuyện như vậy, tốt nhất cũng chỉ là làm thiếp cho Tống Yến, nếu Tống Yến không chịu, sẽ có kết cục như thế nào trên thực tế thật khó mà đoán trước. Thẩm gia không dám về, Tống gia bây giờ lại đụng phải chuyện của ta.
Người Tống gia ngoại trừ lão phu nhân ra, ai nấy đều tự cho Tống Yến nhà mình là nhân vật thập toàn thập mỹ, chuyện từ hôn với ta không thể trách Tống Yến, chắc chắn sẽ đổ hết lên đầu Thẩm Oanh.
Quả nhiên, nàng ấp úng nửa ngày không nói nên lời.
Ta nhìn lướt qua những món trang sức trong hộp gỗ, lên tiếng: "Như thế này đi, nếu ngươi tin tưởng ta, ta sẽ cùng ngươi mở một cửa hàng trang sức được không? Như vậy ngươi cũng có nơi nương tựa."
"Chỉ là phải ủy khuất ngươi khoảng hơn một tháng, đợi ta trở về tướng phủ rồi mới được."
Nàng vui mừng đến mức không nói nên lời, mang theo giọng điệu nức nở nói: "Đa tạ Cơ cô nương, ta nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt."
Ta lắc đầu, thầm nghĩ cũng phải thôi, cô nương thông minh như Thẩm Oanh, cũng không phải là sinh ra và lớn lên ở nơi này, làm sao có thể vì một tên Tống Yến bị người ghét chó chê mà ngoan ngoãn chôn vùi trong hậu viện được cơ chứ.