Vài ngày trước tiệc thọ, ta đi đến Linh Sơn tự để cầu phúc cho lão phu nhân.
Tống Yến đã suy sụp suốt một thời gian dài, đột nhiên phá lệ nằng nặc đòi đi cùng ta.
"Ngày thường đâu thấy ngươi hứng thú với mấy thứ này, sao hôm nay lại cứ bám theo ta?" Xuống xe ngựa, ta mới mở miệng hỏi y.
Y giải thích: "Lần trước chọc giận tổ mẫu, là ta không đúng, cho nên..."
Lời còn chưa nói hết, giọng điệu của y lại trở nên kỳ quái: "Hơn nữa, hôm nay Bùi Hành cũng đến Linh Sơn tự, ta là đi tìm y, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến ngươi."
Ta thật sự muốn bật cười, y đúng là ông tổ khai sơn của trò tự mình đa tình, ta cũng đâu có nói nhất định phải có quan hệ gì với y đâu.
Thấy ta không để ý đến y như lúc trước, Tống Yến tự cảm thấy mất mặt, liền tìm một lý do để rời đi.
Ta vốn tưởng đây chỉ là cái cớ của Tống Yến, không ngờ đợi lúc ta cầu phúc cho lão phu nhân xong, lại thật sự nhìn thấy bóng dáng Bùi Hành trong chùa.
Hắn mặc một thân y phục màu trắng ánh trăng, đang ngồi ngay ngắn trước mặt một vị đại sư.
Vị đại sư đó ta còn nhớ, pháp danh là Bất Không, là người cực kỳ nổi tiếng ở kinh thành, có điều, là đoán nhân duyên.
Một người ngày ngày chuyên tâm học hành như Bùi Hành, thế mà cũng đi coi nhân duyên sao?
Nghĩ lại cũng phải, mấy ngày nay Đại phu nhân Tống gia cứ lặp đi lặp lại trước mặt ta về chuyện hôn sự của Tống Yến, có lẽ người Bùi gia cũng đang lo lắng như vậy.
Đợi Bùi Hành rời đi một lát, ta đột nhiên nổi hứng, cũng ngồi xuống trước mặt vị Bất Không đại sư kia.
"Cô nương muốn đoán nhân duyên?" Bất Không đại sư cẩn thận nhìn lướt qua ta một lượt, hỏi, "Lão nạp xem tướng mạo của cô nương, nhân duyên sắp đến rồi, cớ gì phải xem lại?"
"Vậy đại sư hãy giúp ta xem, nhân duyên ở phương nào đi." Ta nói.
Bất Không đại sư nghe ta nói xong sinh thần bát tự của ta, lại mỉm cười, nói: "Bát tự này của cô nương... lại giống y hệt như bát tự mà vị công tử vừa nãy muốn xem."
Vị công tử vừa nãy? Bùi Hành?
"Xem ra cô nương có quen biết vị công tử kia." Ông ấy cười đầy thâm ý, "Vậy cô nương không cần tìm bần tăng xem nữa."
"Vị công tử vừa nãy, đã cầu được thẻ thượng thượng."
Nghe xong câu nói này, ta liền cảm thấy hai gò má mình bỗng chốc nóng bừng lên.
Thì ra Bùi Hành, vẫn luôn có ý nghĩ như vậy đối với ta sao?
Ta nhớ lại lúc nhỏ bị Tống Yến bắt nạt đến phát khóc, Bùi Hành đều lén lút đưa khăn tay cho ta, gặp phải vấn đề tiên sinh giảng không hiểu, Bùi Hành đều cố ý viết thư giảng giải cho ta, còn ở trong kinh thành hễ có món đồ chơi nhỏ nào đẹp đẽ, Bùi Hành đều mua đủ bộ rồi tặng cho ta.
Hắn biết ta thích vẽ tranh, liền tặng ta rất nhiều giấy mực nổi tiếng, thích luyện chữ, lại tặng ta vài bức thư pháp của danh gia.
Khi tình cảm thiếu nữ chớm nở, ta cũng từng hoài nghi Bùi Hành có phải có ý với ta hay không, chỉ là Bùi Hành luôn hành xử khắc chế và giữ lễ, ta sợ bản thân tự mình đa tình, cộng thêm hôn ước với Tống Yến, liền dần dần từ bỏ suy nghĩ đó.
Ta thất tha thất thểu lên xe ngựa, chuẩn bị chờ Tống Yến ra rồi cùng về phủ, nhưng không bao lâu sau, mấy hạ nhân của Tống gia đã vội vã chạy từ trong chùa ra.
"Vân cô nương, không xong rồi."
"Đại công tử và Bùi Đại công tử vì ngài mà đánh nhau rồi!"
Ta nghe mà đầu óc đầy nghi hoặc, Tống Yến và người bạn thân nhiều năm của mình là Bùi Hành đánh nhau rồi sao? Lại còn vì ta? Với cái điệu bộ mỗi ngày hận không thể chọc tức ta tám trăm lần của y, cũng sẽ vì ta mà đánh nhau ư?