Lúc ta chạy đến nơi, Bùi Hành đang nằm trên mặt đất, Tống Yến đang muốn bồi thêm cho hắn một cước.
"Tống Yến! Ngươi đang làm cái gì vậy!" Ta gọi y lại, rồi vội vàng đỡ Bùi Hành từ dưới đất lên.
Trên mặt Bùi Hành đã xuất hiện vài vết bầm tím, nhìn là biết Tống Yến ra tay không hề nhẹ.
Hắn đi đứng khập khiễng đứng dậy, hướng ta dịu dàng mỉm cười: "A Vân đừng lo, ta không sao." Nhưng nói xong, lại kịch liệt ho sặc sụa.
Ta nào rảnh rỗi mà đi suy xét kĩ việc hắn tại sao đột nhiên lại gọi ta là A Vân trước mặt Tống Yến, vội vàng lên tiếng hỏi: "Huynh không sao chứ A Hành? Có cần ta đưa huynh đi gặp đại phu không?"
Ai ngờ Tống Yến thô bạo kéo ta ra, lớn tiếng hét: "Ngươi giả bộ cái gì hả? Ta vừa nãy căn bản chưa hề đụng vào chân hắn!"
Bùi Hành lại nói: "Tống huynh nói đúng, ta nhận lỗi với ngươi, chuyện này trách ta."
Tống Yến tiếp tục nói: "Bùi Hành ngươi diễn trò gì trước mặt nàng ấy, rõ ràng là ngươi!"
"Được thôi, ta nói tại sao ngươi lại cố tình để ta đánh trúng bụng ngươi, để chính ngươi chịu đựng bằng mặt!"
Ta chỉ cảm thấy Tống Yến thực sự quá đáng, Bùi Hành dù sao cũng là bạn bè hơn mười năm của y, y ra tay tàn nhẫn như vậy thì thôi đi, bây giờ Bùi Hành lùi một bước xin lỗi, y lại còn không buông tha.
"Tống Yến, ngươi thực sự quá đáng rồi đấy, ngươi nhìn xem mặt mũi A Hành, bị ngươi đánh thành cái dạng gì rồi?" Ta lên tiếng, "Ngươi còn là người của Tống gia, cứ duy trì thể diện của Tống gia theo cách này sao?"
"Hắn cũng đánh ta mà! Hắn đá vào bụng ta! Ta còn bị thương nặng hơn hắn nhiều." Tống Yến giải thích, "Hắn đang lừa ngươi đấy, Tạ… Cơ Vân."
Thật là nực cười, con người Bùi Hành ra sao, ta vẫn rất rõ ràng, hắn làm sao có thể lừa người trong chuyện này được.
"Ngươi nhìn hắn cười kìa!" Tống Yến chỉ vào Bùi Hành, giận dữ nói, "Hắn rõ ràng là có mưu đồ với ngươi, ngươi lại còn tiếp tục bênh vực hắn!"
Nhưng ta ngoảnh đầu nhìn, Bùi Hành đang khẽ cắn môi, một bộ dáng đau đớn khó mà chịu đựng nổi: "Không sao đâu A Vân, muội đừng cãi nhau với A Yến, ta nên xin lỗi y mới đúng."
"Đủ rồi, Tống Yến, ngươi tự mình về đi, xe ngựa của ngươi ở đằng kia." Ta nói, "Ta đưa Bùi Hành đi tìm đại phu, ngươi cũng đừng ở trước mặt đông người mà làm mất mặt nữa."
"Chuyện này ta về sẽ nói lại với lão phu nhân."
Tống Yến nghe xong lời này, lập tức mang theo vẻ tức giận bừng bừng mà xông tới, trong miệng còn lẩm bẩm: "Bùi Hành, uổng cho tình nghĩa nhiều năm của ta với ngươi, không ngờ ngươi ở sau lưng lại che giấu tâm tư như vậy."
Sau đó nhìn ta, dùng giọng điệu dịu dàng mà ta chưa từng thấy qua nói: "A Vân, ta biết trước kia ta đối với muội không tốt, nhưng chúng ta lớn lên cùng nhau, cho dù bây giờ… muội cũng không thể chỉ tin lời của một mình hắn được."
Bùi Hành không có phản bác, chỉ là ho càng lúc càng lợi hại hơn.
Ta nghe mấy lời này của Tống Yến, chỉ cảm thấy toàn thân nổi cả da gà da vịt.
Tống Yến chẳng lẽ bị hạ bùa rồi sao, lại có thể dùng giọng điệu này để nói chuyện với ta, còn cả A Vân… Trời ạ, y khó lẽ nào đi đường nhặt thêm được mặt mũi của ai không bằng, lại có thể mặt dày mày dạn đến như vậy.
"Ngươi… tự mình về nhà đi, ta thấy ngươi cũng không bị thương ở đâu, ta đưa A Hành đi y quán trước." Nếu bắt ta đối diện với cái tên Tống Yến này thêm một phút nào nữa, ta cũng sẽ đánh mất đi lý trí mất.