Hai mươi hai tuổi.
Tốt nghiệp đại học.
Tôi thi cao học.
Vẫn ở ngôi trường cũ.
Tóc Phó Nghiễn đã bắt đầu bạc.
Một người đàn ông năm mươi bốn tuổi.
Hình xăm đã phai màu, con rắn kia trở nên mờ nhạt.
Vết sẹo trên mặt vẫn còn, nhưng nếp nhăn đã nhiều hơn vết sẹo.
Việc kinh doanh của ông đã chuyển đổi từ lâu. Những hộp đêm đều đã sang nhượng, hiện tại ông điều hành một công ty kinh doanh ẩm thực đàng hoàng.
“Vì con.”
Có lần ông uống một chút rượu rồi lỡ miệng nói ra.
“Sợ sau này con xin việc, người ta điều tra lý lịch rồi biết bố con mở hộp đêm.”
“Con đâu có quan tâm.”
“Bố quan tâm.”
Ông nói.
“Con phải được sống đường hoàng.”
Năm thứ hai cao học.
Tôi dẫn một chàng trai về nhà.
Bạn trai của tôi.
Chúng tôi đã yêu nhau nửa năm.
Anh ấy là người tốt, ngoại hình thư sinh, học ngành máy tính, tính cách dịu dàng.
Trước khi bước vào nhà, tôi dặn anh ấy ba chuyện.
Thứ nhất, không được nhìn chằm chằm vào hình xăm của bố tôi.
Thứ hai, không được gọi là “chú”, phải gọi là “chú Phó”.
Thứ ba, bất kể bố tôi nói gì, không được phản bác.
Bạn trai căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
“Bố em sẽ không đánh anh chứ?”
“Chắc là… không đâu.”
“Chắc là nghĩa là sao?”
“Đi thôi, đừng nhát.”
Phó Nghiễn ngồi trong phòng khách.
Ông mặc một chiếc sơ mi đen.
Cài đến tận chiếc cúc trên cùng.
Không để lộ một chút hình xăm nào.
Nhưng biểu cảm của ông…
Phải nói thế nào nhỉ?
Giống như đang mở phiên tòa.
Bạn trai bước vào, quy củ gọi:
“Cháu chào chú Phó.”
Phó Nghiễn nhìn anh ấy từ trên xuống dưới trong ba giây.
“Ngồi đi.”
Bạn trai tôi ngồi xuống.
Anh ấy ngồi sát mép ghế sofa, chỉ để một phần ba mông chạm vào ghế.
Phó Nghiễn hỏi:
“Làm nghề gì?”
“Cháu đang học cao học, chuyên ngành máy tính.”
“Sau khi tốt nghiệp có dự định gì?”
“Làm cho công ty Internet. Cháu đã nhận được hai lời mời làm việc.”
“Thu nhập thế nào?”
Bạn trai báo một con số.
Phó Nghiễn không cảm xúc đáp:
“Ừ.”
Ý nghĩa ẩn chứa trong tiếng “ừ” ấy, có lẽ bạn trai tôi phải suy nghĩ cả đời.
Đó là tiếng “ừ, tôi biết rồi” hay là “ừ, chỉ có thế thôi sao”?
Trong lúc ăn cơm, Phó Nghiễn không nói thêm một lời.
Nhưng ông liên tục gắp tất cả món ăn vào bát tôi.
Một miếng sườn.
Một đũa rau.
Một con tôm.
Trước mặt bạn trai tôi thì trống không.
Không phải ông cố ý không gắp.
Mà hoàn toàn không chú ý ở đó còn có một người.
Sau bữa ăn, bạn trai đi vệ sinh.
Phó Nghiễn tiến lại gần, hạ thấp giọng.
“Thằng nhóc này có được không?”
“Bố cảm thấy thế nào?”
“Gầy quá.”
“…Thì sao?”
“Không khiêng nổi đồ. Sau này con chuyển nhà thì làm thế nào?”
“Bố, bây giờ có công ty chuyển nhà.”
“Hừ.”
Sau khi bạn trai bước ra, Phó Nghiễn đột nhiên nói:
“Chàng trai.”
“Có!”
Bạn trai lập tức đứng bật dậy như lò xo.
“Con gái tôi từ nhỏ đã phải chịu không ít khổ sở.”
Bạn trai sững người rồi nghiêm túc gật đầu.
“Chú Phó, cháu biết.”
“Nếu cậu còn để nó chịu thêm một chút khổ nào…”
Ông không nói nốt phần sau.
Nhưng ánh mắt nhìn bạn trai đã đủ để diễn đạt tất cả.
Yết hầu của bạn trai chuyển động lên xuống.
“Cháu sẽ không làm vậy, chú Phó.”
“Cháu sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Phó Nghiễn nhìn chằm chằm anh ấy trong năm giây.
Sau đó gật đầu.
“Đi chơi thì đưa nó về sớm. Quá mười giờ, tôi sẽ gọi điện cho cậu.”
“Vâng!”
Tối hôm đó, tôi tiễn bạn trai ra ngoài. Anh ấy thở phào một hơi dài, giống như vừa sống sót trở về từ chiến trường.
“Bố em đáng sợ quá.”
“Thật ra ông ấy là người rất tốt.”
“Anh biết.”
Anh ấy bóp nhẹ tay tôi.
“Ánh mắt ông nhìn em… anh lớn đến từng này nhưng chưa từng thấy người bố nào nhìn con gái như vậy.”
Tôi mỉm cười.
“Ông ấy không phải bố ruột của em.”
“Anh biết.”
Bạn trai nói.
“Nhưng ông ấy còn thân hơn cả bố ruột.”