
Nguyệt Mộng Thư
Kiếp trước, sau khi tôi về nhà thì bị bắt cóc cùng với thiên kim giả. Bọn bắt cóc gọi điện cho bố mẹ và anh trai tôi đòi tiền chuộc. Anh trai tôi nóng lòng như lửa đốt, an ủi thiên kim giả rằng: "Em yên tâm, anh nhất định sẽ cứu em ra sớm nhất." Sau khi thiên kim giả được giải cứu thành công. Bọn bắt cóc tiếp tục tống tiền, anh trai tôi cười khẩy nói: "Vừa về nhà đã gây ra chuyện lớn như vậy, tiền chuộc này sẽ không giao đâu, nếu không thì lũ mèo mả gà đồng nào cũng dám bắt nạt nhà chúng ta, báo cảnh sát đi." Cứ như vậy, tôi bị bọn bắt cóc thẹn quá hóa giận xé phiếu. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về thời điểm bọn buôn người cầm ảnh tìm tới cửa ở trường tiểu học. "Cô bé, cháu có nhận ra bé trai trong bức ảnh này không?" Kiếp trước, tôi mở miệng nói: "Đây là anh trai cháu", và rồi chịu cảnh bị bắt cóc thê thảm. Kiếp này, tôi mỉm cười nói: "Dì ơi, anh trai đó đang ở đằng kia, dì mau đi tìm anh ấy đi."
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương