Tại đại sảnh tiếp khách của biệt thự đã chứng kiến một màn nhận người thân cách biệt 15 năm.
Sầm Úy sống ở sơn thôn hẻo lánh mười mấy năm, mỗi ngày trời chưa sáng đã phải xuống ruộng làm việc, buổi tối về giặt quần áo cho gia đình kia.
Ăn không đủ no mặc không đủ ấm, buổi tối ngủ trong chuồng heo, trời nóng thì nổi rôm sảy khắp người, mùa đông khắc nghiệt thì lạnh đến mức đầy người vết nứt nẻ.
Những ngày tháng ở đó, sống còn không bằng con chó.
Sở dĩ biết nhiều chi tiết như vậy, là bởi vì những thứ này đều là những gì tôi từng trải qua.
Phong thủy luân chuyển, kiếp này đổi lại là Sầm Úy đi trải nghiệm tất cả những thứ đó.
Lúc Sầm Úy nhìn thấy bảo mẫu, kích động chạy tới: "Mẹ, con nhớ mẹ quá, ngày nào con cũng nằm mơ thấy mẹ."
Người mẹ chân chính đứng xấu hổ ở một bên, tay chân luống cuống.
Tôi đứng trên cầu thang xoắn ốc, thu hết những thứ này vào trong mắt.
Cách biệt lâu như vậy, Sầm Úy sao có thể còn nhớ được dáng vẻ của người trong nhà?
Cũng khó trách anh ta nhận nhầm.
Bảo mẫu trong nhà lương tháng tám vạn, ăn mặc trang điểm không tầm thường, trông còn có khí chất hơn nhiều so với mấy bà vợ giàu có được đại gia bao nuôi.
Nhìn lại Sầm Úy, toàn thân từ trên xuống dưới là bộ quần áo kém chất lượng giá mấy chục tệ, đủ loại vết khâu vá.
Từ khoảnh khắc anh ta bước vào, trong không khí đã lan tỏa mùi hôi như có như không.
Anh ta trông còn già hơn cả mẹ.
Người mẹ yếu ớt lấy khăn tay ra bịt mũi, hắt xì hơi mấy cái liền.
Trong mắt bố lóe lên sự ghét bỏ, ông lạnh giọng nói: "Làm càn, đây là bảo mẫu trong nhà, mày đến mẹ ruột của mình cũng không nhận ra nữa sao?"
Sầm Úy lúc này mới ý thức được mình vừa làm ra chuyện cười, xoay người lao về phía mẹ: "Mẹ, mẹ trẻ đẹp quá, con vừa rồi cũng không dám nhận."
Mẹ cảm động đến rưng rưng nước mắt: "Tiểu Úy, con của mẹ, về là tốt rồi..."
Hai mẹ con ôm đầu khóc rống, thật là cảm động.
Tôi cầm khăn giấy lau nước mắt nơi khóe mắt.
Đương nhiên là giả rồi.
Kiếp trước Sầm Úy từ trên cao nhìn xuống tôi, đứng cách thật xa, bịt mũi hỏi trong nhà có phải có chuột cống dưới rãnh nước bẩn chạy vào không.
Anh ta còn bày tỏ bản thân chỉ có một người em gái là Lâm Hinh Nhi thôi.
Kiếp này tôi làm sao có thể cứ thế mà buông tha cho anh ta được?
Tôi giả vờ không biết tình hình lên tiếng hỏi: "Bố, mẹ, sao trong nhà lại có mùi gì lạ thế, thối quá vậy?"
"Không phải có thứ bẩn thỉu gì chạy vào rồi chứ? Đừng có mang virus truyền nhiễm gì nha!"