Thấm thoát, tôi đã 20 tuổi, từ dáng vẻ thấp bé năm xưa giờ đã trở nên duyên dáng yêu kiều.
Trong công ty mọi người đều gọi tôi là "Tiểu Sầm tổng", là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Sầm thị, tôi nhận được sự chú ý lớn trong giới.
Còn tôi với danh hiệu "Thần đồng trăm năm khó gặp", ngay từ khi học tiểu học đã có thể vô tình phát hiện ra lỗi sai trong tài liệu, sau khi qua sinh nhật 20 tuổi, lại càng đã dẫn dắt đội ngũ hoàn thành mấy dự án xuất sắc.
Bố đi đến đâu đều mang tôi theo, khoe khoang với mọi người ông có một người thừa kế vô cùng ưu tú.
Còn mẹ ở trong các buổi tiệc trà của các phu nhân nhà giàu, cũng vì thế mà được đủ kiểu nịnh nọt lấy lòng.
Mãi cho đến một ngày cảnh sát tìm tới cửa.
Vị cảnh sát nhỏ năm xưa phụ trách vụ án mất tích của Sầm Úy nay đã lên chức phó cục trưởng.
Ông ấy đích thân qua đây, nói cho bố biết người đã tìm thấy rồi, lúc này đang ở trong cục công an.
Tuy nhiên bố cũng không định đi nhận người thân ngay tại chỗ.
Ông không có lấy một tia cấp thiết khi tìm thấy con trai, thậm chí còn có tâm tư giáo huấn tôi.
Ông nói với tôi: "Khoan hãy nói cho mẹ con biết, chúng ta phải xác nhận thân phận của nó trước đã."
"Nhà họ Sầm gia to nghiệp lớn, không phải loại mèo mả gà đồng nào cũng có thể vào được."
"Khê Nhi, con phải cẩn thận, đây có thể là âm mưu của đối thủ."
Xem kìa, những lời nói thật đường hoàng, tất cả có vẻ hợp lý làm sao.
Tôi rũ mắt xuống, ngoài mặt thì khiêm tốn lắng nghe: "Vẫn là bố suy nghĩ chu đáo."
Động tác của bố tự cho là rất kín đáo, nhưng vẫn bị tôi phát hiện.
Ông tìm người điều tra quá khứ của Sầm Úy, có tiền án tiền sự hay không, sau khi xác định đi xác định lại người không có vết nhơ gì, mới lựa chọn nhận lại đứa con trai ruột này.
Trong mắt bố, quan hệ huyết thống còn không quan trọng bằng hình tượng tốt đẹp ở bên ngoài.
Thật là nực cười.
Có điều vở kịch hay tôi chuẩn bị, cũng nên lên sóng rồi.