Dưới sự tăng ca làm việc của công nhân, cửa chống nổ và cửa sổ chống đạn đã được lắp đặt xong theo đúng thời gian giao hẹn.
Nước uống, lẩu tự sôi cùng những món đồ đặt hàng bên phía bán buôn cũng lần lượt được giao tới.
Tôi thừa dịp không ai chú ý, âm thầm chuyển số đồ này lên trên lầu.
Thời gian còn lại, tôi lắp đặt một đống camera giám sát bên ngoài cửa và trong hành lang.
Sau khi ra ngoài ăn một bữa no nê xả láng, lúc về tôi tiện tay mua thêm một ít trái cây và rau củ, cho vào tủ lạnh trong nhà.
Kế đó liền ngồi xuống sàn, lẳng lặng chờ đợi ngày tận thế buông xuống.
Vào khoảng thời gian đầu tận thế giáng xuống, điện nước sẽ chưa bị cắt, nhưng tình trạng này chỉ duy trì được mười mấy ngày.
Trái cây và rau củ trong tủ lạnh đủ để tôi ăn trong một thời gian dài, mua nhiều hơn cũng chỉ rữa hỏng lãng phí tiền bạc.
Không hiểu vì sao tận thế đến nơi rồi mà tôi vẫn còn giữ cái tư tưởng tiết kiệm tiền cơ chứ.
Thật là kỳ lạ.
Chiều thứ bảy, đúng lúc những người làm thuê mệt mỏi suốt một tuần đang ăn trưa xong và chìm vào giấc ngủ.
Trên điện thoại di động tràn ngập tin tức từ các chuyên gia báo cáo về hiện tượng hoạt động bất thường của bề mặt mặt trời dạo gần đây.
Tôi xem đồng hồ, chỉ còn một phút nữa, ngày tận thế sẽ đến.
Đúng hai giờ chiều, bầu trời vốn đang rực rỡ nắng chói chang đột ngột sập tối, sau đó lại trở về bình thường trong một thời gian cực ngắn.
Rất nhiều người vẫn đang say giấc nồng, hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra.
Nhưng cả thế giới đã không còn giống như trước nữa.
Trong khu chung cư liên tục phát ra vô số tiếng la hét thảm thiết, ban đầu chỉ là âm thanh của một hai người, nhưng rất nhanh đã bị đủ loại tiếng ồn ào hỗn tạp thay thế.
"Mẹ kiếp, khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, ồn ào cái gì chứ, giữa trưa còn để cho người ta ngủ hay không hả?"
Một người chủ căn hộ ở tầng thấp bị tiếng ồn bên ngoài đánh thức, bèn mở cửa sổ ra hét xuống dưới.
Giọng của gã còn chưa dứt.
Vô số đôi mắt trắng dã đục ngầu như mắt cá chết, bên trong khảm con ngươi màu xám xịt, đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía hắn ta.
Những người này, có kẻ vừa rồi còn nằm gục dưới đất xé xác người vợ của chính mình.
Trong khoảnh khắc ngẩng đầu lên, chất lỏng màu đỏ cùng máu thịt vụn vặt rơi ra từ cái miệng đã mất đi một nửa.
Có kẻ thì đang ôm một cái đùi máu me nhầy nhụa gặm nhấm.
Xương cốt lẫn với máu thịt cùng bị nuốt chửng vào trong miệng, nhai nhóp nhép, phát ra những tiếng răng rắc rợn người.
Gã đàn ông bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ hãi đến mức trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
Toàn thân run rẩy không ngừng, hắn cố gắng bám tay vào tường muốn đứng dậy, chật vật vài lần nhưng vẫn không thành công.
Tiếng thét chói tai và tiếng kêu cứu bên ngoài vẫn vang lên liên hồi.
Các loại âm thanh hòa quyện vào nhau, hỗn loạn ầm ĩ, sớm đã chẳng thể nghe rõ rốt cuộc là ai đang kêu la ở nơi nào.
Ban đầu, lúc thây ma mới bắt đầu cắn người, vẫn còn vài kẻ nhiệt tình hợp lực lại khống chế chúng.
Nhưng khi những người vô tình bị thây ma cắn trúng trong lúc xô xát cũng hóa thành quái vật ăn thịt người.
Lúc này mới có người nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, thân ai nấy lo bỏ chạy lấy mạng.
Tôi đứng trước cửa sổ tĩnh lặng nhìn cảnh tượng này, trong lòng không mảy may gợn sóng.
Vô số lần trùng sinh đã sớm khiến tôi quen thuộc với cảnh tượng trước mắt, lúc mới bắt đầu tôi còn thấy sợ hãi, nhưng về sau đã triệt để làm quen.
Cùng với chút thương xót thuở ban sơ, tất thảy đều biến mất sạch sẽ không còn lại gì.
Tận thế, kẻ thích làm người tốt quả nhiên là chết trước.
Sự náo động trong chung cư rất nhanh đã lắng xuống.
Chỉ thi thoảng vang lên vài âm thanh lác đác, nhưng chẳng mấy chốc lại rơi vào tĩnh lặng.
Tốc độ lây lan của virus thây ma cực kỳ nhanh, đại đa số mọi người sau khi bị cắn, chưa tới một phút đã biến thành thây ma.
Cho đến khi trời tối, mặt trời khuất bóng hoàn toàn.
Cả thế giới dường như hoàn toàn chìm vào im lặng, một sự tĩnh mịch đáng sợ.
Khắp chung cư chẳng ai dám bật đèn, chỉ sợ đám quái vật ăn thịt người kia sẽ mò đến tận cửa.
Nhưng trong nhóm chat của chủ tòa nhà lại náo nhiệt hẳn lên, liên tục có người gửi những đoạn video kinh hoàng quay được vào ban ngày.
Mọi người vừa an ủi lẫn nhau, vừa mong ngóng sự giải cứu từ các cơ quan chức năng.
Đám người này rất lạc quan, dù sợ hãi nhưng lại luôn cho rằng đây chẳng phải chuyện gì to tát.
Thậm chí có người vì không chịu nổi những việc xảy ra bên ngoài nên đã nhảy lầu, nhóm người kia lại còn nhạo báng người đó quá yếu đuối hèn nhát.
Chẳng qua là bọn họ không hề biết, vốn dĩ không có bất kỳ đội cứu viện nào cả, tận thế ập tới quá đột ngột, các ban ngành liên quan cũng chịu tổn thất nặng nề.
Muốn tổ chức được một đội cứu viện sẽ phải tốn một khoảng thời gian vô cùng dài.
Còn đám chủ nhà luôn miệng đòi đoàn kết gắn bó này, chỉ trong thời gian ngắn sắp tới đây, cũng sẽ lộ ra bản tính thật của mình.