Suốt cuộc họp buổi sáng.
Tôi có phần mất tập trung.
Sếp nhìn ra điều đó.
Sau khi tan họp, ông giữ tôi ở lại.
“Chuyện gia đình giải quyết đến đâu rồi?”
“Gần xong rồi ạ.”
“Nếu cần giúp gì thì cứ nói.”
Sếp Lý đưa cho tôi một tập tài liệu.
“Đây là thông tin của chi nhánh châu Âu.”
“Em xem trước đi.”
“Người phụ trách bên đó tên Trần Khải.”
“Là đàn anh của em.”
“Tôi đã chào hỏi trước với cậu ấy rồi.”
“Cậu ấy sẽ hỗ trợ em.”
“Cảm ơn sếp Lý.”
“Không cần cảm ơn.”
Ông nhìn tôi.
Ánh mắt như một bậc trưởng bối.
“Tiểu Hứa.”
“Con gái tôi cũng trạc tuổi em.”
“Năm ngoái nó ly hôn.”
“Chồng cũ cũng là loại vô dụng.”
“Bản thân chẳng có năng lực.”
“Lại còn chê vợ quá mạnh mẽ.”
“Sau ly hôn.”
“Nó ra nước ngoài.”
“Bây giờ sống rất tốt.”
“Phụ nữ đôi khi…”
“Phải đủ quyết đoán.”
“Nên dứt thì phải dứt.”
“Không dứt khoát…”
“Chỉ càng thêm rối.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Tôi hiểu.”
Trở lại bàn làm việc.
Điện thoại có thêm vài tin nhắn mới.
Đều là của Trình Lỗi.
“Hứa Vy.”
“Em nhất định phải làm đến mức này sao?”
“Làm bố mẹ anh mất hết mặt mũi.”
“Em mới vừa lòng à?”
“Họ lớn tuổi rồi.”
“Không chịu nổi cú sốc này đâu!”
Đọc xong.
Tôi xóa luôn.
Không trả lời.
Tiếp đó.
Là tin nhắn thoại của mẹ chồng.
Tôi mở lên.
Giọng bà yếu ớt.
Khác hẳn buổi sáng.
“Tiểu Vy.”
“Mẹ biết sai rồi.”
“Mẹ hồ đồ.”
“Không nên đến công ty làm ầm lên.”
“Con đừng chấp nhặt với mẹ…”
“Mẹ chỉ thương thằng Lỗi thôi.”
“Tối qua nó thức trắng cả đêm.”
“Khóc đến sưng cả mắt.”
“Vợ chồng bảy năm.”
“Có chuyện gì mà không vượt qua được chứ?”
“Mẹ xin con.”
“Về nói chuyện tử tế với thằng Lỗi.”
“Được không?”
Tôi vẫn không trả lời.
Một lát sau.
Bà lại gửi thêm một đoạn nữa.
Lần này.
Trong giọng nói đã lẫn cả tiếng nức nở.
“Tiểu Vy.”
“Mẹ quỳ xin con được không?”
“Con tha cho thằng Lỗi lần này đi.”
“Nó không dám tái phạm nữa đâu…”
Tôi tắt màn hình.
Úp điện thoại xuống bàn.
Tiểu Chu ló đầu sang, nhỏ giọng nói:
“Chị Vy.”
“Lễ tân bảo có chuyển phát nhanh của chị.”
“Chuyển phát nhanh?”
“Vâng, hình như là hồ sơ, cần chị xuống ký nhận.”
Tôi xuống tầng.
Nhân viên chuyển phát đưa cho tôi một túi hồ sơ.
Ở mục người gửi.
Ghi rõ tên Trình Lỗi.
Tôi mở ra.
Bên trong là hai tập tài liệu đã được in sẵn.
Đơn thỏa thuận ly hôn.
Tôi lật đến trang phân chia tài sản.
Yêu cầu của Trình Lỗi là:
Căn nhà sau hôn nhân thuộc về anh ta.
Tiền tiết kiệm chia đôi.
Còn cổ phần và quyền chọn cổ phiếu của tôi ở công ty…
Anh ta đòi chia một nửa.
Lý do là:
Tài sản hình thành sau hôn nhân thuộc tài sản chung, anh ta có quyền được chia.
Tôi bật cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai.
Cầm bản thỏa thuận lên tầng.
Tôi đi thẳng đến phòng pháp chế.
Giám đốc pháp chế, anh Triệu, là bạn cũ của tôi.
Nghe tôi kể xong.
Anh cũng bật cười.
“Thằng nhóc này đúng là nghĩ đến tiền phát điên rồi.”
“Tài sản trước hôn nhân của em đã được công chứng.”
“Tài sản sau hôn nhân đúng là thuộc khối tài sản chung.”
“Nhưng khi phân chia vẫn phải xét đến mức độ đóng góp.”
“Tiền đặt cọc mua nhà em bỏ bảy phần.”
“Tiền vay cũng do em trả.”
“Lương của cậu ta thì tiêu cho bản thân.”
“Tòa án không thể nào xử căn nhà thuộc về cậu ta được.”
“Còn cổ phần và quyền chọn cổ phiếu của em…”
Anh Triệu đẩy gọng kính.
“Đó là thu nhập gắn với chức vụ và công việc của em.”
“Không liên quan đến cậu ta dù chỉ một xu.”
“Nếu thật sự kiện ra tòa.”
“Cậu ta chắc chắn thua.”
“Thế còn bản thỏa thuận này?”
“Xé đi.”
Anh Triệu tiện tay ném bản thỏa thuận vào máy hủy tài liệu.
“Tôi sẽ soạn cho em một bản mới.”
“Đảm bảo cậu ta ra đi tay trắng.”
“Không.”
Tôi đưa tay ngăn lại.
“Căn nhà…”
“Tôi không cần.”
“Cho anh ta.”
“Cái gì?”
Anh Triệu trợn tròn mắt.
“Em điên à?”
“Căn nhà đó bây giờ đáng giá hơn tám triệu tệ đấy!”
“Em biết.”
Tôi bình thản đáp.
“Nhưng tôi thấy bẩn.”
“Trong đó chứa quá nhiều ký ức.”
“Cả tốt lẫn xấu.”
“Tôi đều không muốn giữ lại.”
“Cho anh ta.”
“Coi như dùng nó để mua đứt bảy năm hôn nhân này.”
Anh Triệu nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng thở dài.
“Được.”
“Nếu em đã quyết định.”
“Thế còn tài sản khác?”
“Tiền tiết kiệm.”
“Xe.”
“Các khoản đầu tư.”
“Tiền tiết kiệm chia đôi.”
“Xe cho anh ta.”
“Các khoản đầu tư thuộc về tôi.”
“Còn nữa.”
“Tôi muốn anh ta ký thêm một bản cam kết.”
“Từ bỏ mọi quyền yêu cầu đối với toàn bộ thu nhập của tôi trong tương lai.”
“Bao gồm thu nhập từ lần công tác nước ngoài này.”
“Và tất cả thu nhập sau này.”
Anh Triệu nhanh chóng ghi chép.
“Không thành vấn đề.”
“Điều khoản này tôi sẽ viết thật rõ ràng.”
“Còn một việc nữa.”
Tôi ngập ngừng.
“Giúp tôi điều tra sao kê ngân hàng của Trình Lỗi trong sáu tháng gần đây.”
“Đặc biệt là các khoản chuyển tiền lớn.”
“Và những khoản tiền có nguồn gốc bất thường.”
Anh Triệu ngẩng đầu.
Ánh mắt sắc bén.
“Em nghi ngờ cậu ta…”
“Tôi chỉ mới nghi ngờ.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh ta ép tôi nghỉ việc quá gấp.”
“Không bình thường.”
“Theo hiểu biết của tôi về anh ta.”
“Dù có hồ đồ hay ích kỷ đến đâu.”
“Anh ta cũng không thể không biết phép tính giữa bốn triệu tệ và ba trăm tệ.”
“Trừ khi…”
“Đằng sau chuyện này còn có nguyên nhân khác.”
Anh Triệu gật đầu.
“Tôi hiểu.”
“Cứ giao cho tôi.”
Rời khỏi phòng pháp chế.
Đã đến giữa trưa.
Tôi xuống quán cà phê dưới lầu mua một ly Americano.
Vừa ngồi xuống.
Điện thoại reo.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
“A lô?”
“Xin hỏi có phải cô Hứa Vy không?”
“Đúng là tôi. Xin hỏi ai vậy?”
“Tôi là điều dưỡng trưởng của Bệnh viện Minh Đức.”
“Họ Trương.”
Giọng đối phương rất lịch sự.
“Mẹ chồng của cô, bà Vương Tú Anh, đang điều trị tại bệnh viện chúng tôi.”
“Chắc cô biết chứ?”
“Vâng, tôi biết.”
“Là thế này.”
“Sáng nay bà Vương đã xuất viện.”
“Xuất viện?”
Tôi sững người.
“Không phải tuần sau mới chuyển sang trung tâm phục hồi chức năng sao?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng sáng nay con trai bà đến làm thủ tục xuất viện.”
“Nói sẽ đón bà về nhà chăm sóc.”
“Chúng tôi đã khuyên.”
“Vì tình trạng hiện tại của bệnh nhân chưa thích hợp di chuyển.”
“Nhưng con trai bà vẫn kiên quyết.”
“Còn ký cả giấy miễn trừ trách nhiệm.”
Giọng điều dưỡng trưởng đầy bất lực.
“Vì toàn bộ chi phí do cô thanh toán.”
“Nên tôi gọi báo một tiếng.”
“Phần tiền còn dư chúng tôi sẽ hoàn trả lại cho cô.”
“Được.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Cảm ơn cô.”
Cúp điện thoại.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Đầu ngón tay lạnh buốt.
Trình Lỗi…
Đã đưa mẹ anh ta về nhà.
Tại sao?
Để tiết kiệm tiền?
Hay là…
Tôi bật dậy.
Lao thẳng ra khỏi quán cà phê.