Tuần về nước báo cáo công tác.
Lịch trình kín mít.
Gặp khách hàng cũ.
Xem dự án mới.
Họp cùng đội ngũ.
Đến chiều ngày thứ ba.
Tôi tranh thủ về thăm bố mẹ.
Mẹ nấu đầy một bàn thức ăn.
Bố mở chai rượu quý vẫn cất từ lâu.
“Con gái.”
“Lần này ở được mấy hôm?”
“Một tuần thôi.”
“Tuần sau con lại sang châu Âu.”
“Vội vậy à?”
“Bên đó còn nhiều việc.”
“Ừ.”
“Bận cũng tốt.”
“Có việc để làm thì cuộc sống mới ý nghĩa.”
Mẹ gắp thức ăn cho tôi.
“Chỉ cần đừng làm việc quá sức.”
“Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Con biết rồi.”
Ăn xong.
Bố pha một ấm trà.
Ba người ngồi ngoài ban công trò chuyện.
“Mấy hôm trước.”
“Mẹ con lên chùa.”
“Xin cho con một quẻ.”
“Thật sao?”
“Là quẻ gì vậy?”
“Quẻ đại cát.”
Mẹ cười rạng rỡ.
“Thầy bảo.”
“Từ nay về sau.”
“Con sẽ thuận buồm xuôi gió.”
“Việc gì cũng như ý.”
“Vậy thì con xin mượn lời chúc tốt đẹp ấy.”
Tôi cười.
Khoác tay ôm lấy vai mẹ.
“À này, con gái.”
Bố đặt chén trà xuống.
Do dự một lúc.
“Mấy hôm trước.”
“Mẹ của Trình Lỗi có đến tìm bố mẹ.”
Tôi khựng lại.
“Bà ấy đến làm gì?”
“Mang ít dưa muối tự làm.”
“Rồi nói vài câu.”
Mẹ khẽ thở dài.
“Bà ấy nói.”
“Bây giờ Trình Lỗi đã biết chăm chỉ làm ăn.”
“Đang làm ở khách sạn.”
“Cũng lập gia đình.”
“Có con rồi.”
“Bà ấy nói mình biết sai.”
“Năm đó có lỗi với con.”
“Nhờ bố mẹ thay bà ấy.”
“Nói với con một tiếng xin lỗi.”
Tôi im lặng một lúc.
“Đồ đâu rồi?”
“Bố không nhận.”
“Bảo bà ấy mang về.”
Bố bình tĩnh đáp.
“Có những chuyện.”
“Không phải chỉ một câu xin lỗi là có thể xóa bỏ.”
“Mẹ con cũng nghĩ như vậy.”
Tôi khẽ gật đầu.
Không nói gì.
Ngoài ban công.
Mặt trời dần lặn.
Bầu trời nhuộm màu vàng ấm.
“Con gái.”
Bố nhìn tôi.
“Con còn hận họ không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Rồi lắc đầu.
“Không hận nữa.”
“Hận người khác mệt lắm.”
“Con còn phải giữ sức.”
“Để sống thật tốt.”
Bố bật cười.
Vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Con gái bố.”
“Lớn thật rồi.”
“Lớn từ lâu rồi.”
Mẹ xoa đầu tôi.
“Nhưng trong mắt mẹ.”
“Con mãi mãi vẫn là một đứa trẻ.”
Tối đó.
Tôi ngủ lại nhà.
Nằm trên chiếc giường từ thuở nhỏ.
Nghe tiếng bố mẹ xem tivi ngoài phòng khách.
Trong lòng thấy bình yên lạ thường.
Điện thoại sáng lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
“Tiểu Vy.”
“Bác là mẹ của Trình Lỗi.”
“Có vài lời.”
“Bác nghĩ rất lâu.”
“Vẫn muốn nói với con.”
“Chuyện năm đó.”
“Là bác hồ đồ.”
“Là bác có lỗi với con.”
“Bác học không nhiều.”
“Tư tưởng lại quá cũ.”
“Lúc nào cũng nghĩ phụ nữ nên ở nhà chăm chồng nuôi con.”
“Thấy con kiếm được nhiều tiền.”
“Trong lòng bác mất cân bằng.”
“Sợ con giỏi hơn thằng Lỗi.”
“Làm nó mất mặt.”
“Thế nên bác luôn bắt bẻ con.”
“Ép con nghỉ việc.”
“Đến công ty làm ầm lên.”
“Bây giờ nghĩ lại.”
“Đúng là ngu xuẩn.”
“Con là một đứa trẻ rất tốt.”
“Là thằng Lỗi không xứng với con.”
“Bác không dám mong con tha thứ.”
“Chỉ muốn nói với con một câu.”
“Xin lỗi.”
“Thật sự xin lỗi.”
Tôi nhìn từng dòng chữ.
Trong đầu hiện lên gương mặt già nua ấy.
Từng cay nghiệt.
Từng giận dữ.
Cuối cùng…
Chỉ còn lại sự hối hận.
Tôi gõ vài chữ.
Lại xóa đi.
Cuối cùng.
Chỉ trả lời một câu.
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
“Chúc bác luôn mạnh khỏe.”
Gửi xong.
Tôi xóa tin nhắn.
Chặn luôn số điện thoại.
Có những lời xin lỗi.
Tôi chấp nhận.
Nhưng có những người.
Không cần liên lạc nữa.
Mỗi người bình yên với cuộc sống của mình.
Đó mới là cái kết tốt nhất.