Sáng hôm sau, tôi thu dọn đồ rồi ra ngoài.
Phó Ngôn Tự đã đứng chờ trước cửa.
“Hôm nay anh sang công ty em họp. Đi cùng nhé?”
Hiện tại hai công ty chúng tôi đang hợp tác một dự án.
Tôi cầm chìa khóa xe lên.
“Người bên công ty em không biết quan hệ của chúng ta. Để họ nhìn thấy thì không hay, mình đi riêng đi.”
Phó Ngôn Tự im lặng một lát.
“Được.”
Trong lúc cuộc họp diễn ra, tôi ngồi ở vị trí cách Phó Ngôn Tự rất xa.
Đợi đến khi quản lý bắt đầu phát biểu những lời xã giao, nhóm chat lập tức sôi nổi hẳn lên.
“Trời ơi, nhìn Tổng giám đốc Phó ở khoảng cách gần còn đẹp trai hơn nữa! Ghen tị với vợ anh ấy thật!”
“Ha ha, ghen tị với vợ còn không bằng ghen tị với mối tình đầu. Vừa về nước đã được sắp xếp làm thư ký bên cạnh Tổng giám đốc Phó. Nghe nói chỗ ở cũng là bất động sản đứng tên anh ấy. Số hưởng quá đi!”
“Weibo của Tổng giám đốc Phó giờ vẫn còn đào được ảnh mối tình đầu từ mấy năm trước. Chia tay rồi mà vẫn không nỡ xóa. Nhưng mọi người có từng thấy một tấm ảnh nào của vợ anh ấy chưa?”
“Hả? Thế sao cuối cùng lại không cưới mối tình đầu?”
“Nghe nói là mối tình đầu chủ động chia tay. Tin hành lang thôi nhé. Nghe đàn em cũ của Tổng giám đốc Phó kể lại, lúc hai người chia tay, anh ấy còn chẳng buồn lo việc làm ăn, chạy thẳng ra nước ngoài níu kéo. Hình như còn đánh nhau với người ta nữa. Có người từng chụp được ảnh Tổng giám đốc Phó ôm bó hoa đứng thất thần ngoài đường. Đẹp đến mức không tin nổi!”
“【Ảnh】Tôi còn lưu đây.”
“Đẹp thật sự. Hồi đó chắc anh ấy sụt cân dữ lắm, gầy đến mức gần như thay đổi cả khuôn mặt.”
“Sau đó chưa đầy một năm thì kết hôn. Chắc là hết hy vọng rồi nên tìm đại một người để cưới. Nhưng mối tình từng oanh liệt như vậy thì ai mà quên được. Chẳng phải mối tình đầu vừa xuất hiện một cái là lập tức thành trợ lý thân cận rồi sao. Hiểu thì tự hiểu.”
“Hiểu thì tự hiểu.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ngẩng đầu nhìn sang Phó Ngôn Tự đang trò chuyện với quản lý.
Bất giác thất thần.
Hóa ra…
Anh cũng từng có một mối tình mãnh liệt đến như vậy.
Có thể bất chấp hình tượng mà lao vào đánh nhau vì một người.
Có thể mất hết lý trí, đuổi theo người ấy đến tận nước ngoài.
Khi tôi ở bên Phó Ngôn Tự, chúng tôi cũng từng cãi nhau vài lần.
Nhưng anh lúc nào cũng rất bình tĩnh.
Bình tĩnh nhìn tôi nổi giận.
Bình tĩnh khuyên tôi bình tĩnh lại.
“Kiều Tuyên, em như vậy thì không giải quyết được vấn đề.”
“Đợi em bình tĩnh rồi chúng ta nói tiếp.”
Có một lần, tôi tức đến cực điểm.
Buột miệng nói với anh:
“Vậy thì chia tay đi.”
Anh chỉ khựng lại một chút.
Rồi đáp:
“Được.”
Sau đó quay người bỏ đi.
Không nhắn thêm lấy một tin.
Không liên lạc.
Như thể mọi thứ thật sự đã kết thúc.
Như thể anh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Tôi khóc suốt.
Cho đến một tuần sau.
Trong một ngày mưa như trút nước.
Tôi gọi điện cho anh.
Ngay cả giọng nói cũng không kìm được nghẹn ngào.
“Phó Ngôn Tự… em hối hận rồi.”
Ở đầu dây bên kia.
Tôi nghe thấy tiếng anh hít sâu một hơi.
Một tiếng đồng hồ sau.
Cửa nhà tôi vang lên tiếng gõ.
Anh đứng ngoài cửa.
Toàn thân ướt đẫm nước mưa.
Chật vật đến mức chẳng còn chút hình tượng nào.
Vừa gặp tôi, anh đã ôm chặt lấy.
“Kiều Tuyên.”
“Lời chia tay…”
“Đừng dễ dàng nói ra.”
“Đừng… nói chia tay nữa.”
Đó là lần duy nhất tôi từng thấy anh mất kiểm soát đến vậy.
Khi ấy, tôi đã nghĩ.
Một người luôn lý trí và bình tĩnh như anh.
Có thể vì tôi mà làm đến mức này.
Chắc chắn là yêu tôi.
Nhưng giờ đây.
Nhìn đường dẫn được gửi trong nhóm.
Lần theo từng dấu vết về quá khứ của anh và Lục Thanh.
Tôi mới nhận ra.
Hóa ra mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.