Cuộc họp kết thúc.
Phó Ngôn Tự bước về phía tôi.
Tôi đang định đi nhanh vài bước để tránh mặt anh thì bị anh nắm lấy khuỷu tay.
Tôi vội vàng cầm tập tài liệu che lại.
Giả vờ mở ra xem.
Rồi trừng mắt nhìn anh.
Anh khẽ cười.
Giữ nguyên tư thế như đang trao đổi nội dung tài liệu.
Ghép sát đến bên tai tôi, nhỏ giọng nói:
“Tối nay về nhà sớm nhé. Chúng ta cùng ăn cơm.”
“Để xem đã.”
Tôi cúi đầu, đáp lấy lệ.
Đôi mắt anh tối sẫm.
“Tuyên Tuyên, từ sau khi… anh từ châu Âu trở về, chúng ta đã rất lâu rồi không cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Lần nào em cũng nói không có thời gian.”
Hoặc là tăng ca.
Hoặc là đã hẹn ăn với người khác.
Tôi tránh tất cả những khoảng thời gian có thể phải ngồi ăn cùng anh.
Thậm chí tránh cả việc phải đối diện với anh.
Anh nhìn tôi.
Cố chấp không chịu buông tay.
Tôi khẽ nhíu mày.
Hạ giọng nhượng bộ:
“Được, em biết rồi.”
Nhận được câu trả lời vừa ý.
Anh mới buông tay.
Cả hai cùng đi ra ngoài.
Xe của Phó Ngôn Tự đã chờ sẵn ở cửa.
Vừa thấy chúng tôi.
Cửa ghế phụ mở ra.
Người bước xuống…
Lại là Lục Thanh.
Cô ta mỉm cười.
Gật đầu chào quản lý của chúng tôi.
Rồi mỉm cười với Phó Ngôn Tự.
Như thể hoàn toàn không nhìn thấy tôi.
“Em đến đón anh Ngôn Tự.”
Phó Ngôn Tự khẽ nhíu mày.
Theo bản năng nhìn sang tôi.
Quản lý lập tức tinh ý tiếp lời:
“Hóa ra đã có người đẹp chờ sẵn, bảo sao Tổng giám đốc Phó lại vội về thế.”
Nói xong, ông ấy lại quay sang tôi, đầy ẩn ý:
“Ngày kia Tổng giám đốc Phó sẽ đến khảo sát dự án ở chi nhánh của chúng ta. Tiểu Tuyên, nhớ tiếp đón chu đáo Tổng giám đốc Phó và cô Lục nhé.”
Phó Ngôn Tự lên tiếng:
“Lục Thanh không…”
Tôi đã gật đầu trước.
“Tôi sắp xếp xong từ lâu rồi. Lịch trình của Tổng giám đốc Phó và cô Lục đều đã được bố trí chung.”
Lời của Phó Ngôn Tự đang nói dở.
Đột ngột khựng lại.
“Kiều Tuyên…”
Tôi cắt ngang anh.
“Tổng giám đốc Phó, ngài còn dặn dò gì thêm không?”
Phó Ngôn Tự nhìn tôi.
Không nói một lời.
Cho đến khi Lục Thanh gọi anh.
Anh mới lạnh mặt bước lên xe.
Tôi thu lại ánh mắt.
Rồi xoay người rời đi.