Tôi cố tình nán lại công ty thêm một tiếng mới tan làm.
Trên đường về còn cố ý vòng qua thêm hai con phố.
Lúc về đến nhà thì cũng đã khá muộn.
Có lẽ Phó Ngôn Tự đã chờ đến mất kiên nhẫn.
Chắc anh ăn tối trước rồi.
Thế nhưng vừa mở cửa.
Tôi lại thấy trên bàn ăn có thêm một bó hoa hồng.
Bên cạnh còn cắm hai ngọn nến.
Các món ăn được bày biện ngay ngắn.
Phó Ngôn Tự ngồi ở bàn chờ tôi.
Nghe thấy tiếng mở cửa.
Anh ngẩng đầu nhìn sang.
Tôi đứng ở huyền quan.
“Sao anh không ăn trước?”
Anh nhìn tôi một lúc.
Rồi mới lên tiếng:
“Kiều Tuyên, em quên hôm nay là ngày gì rồi sao?”
Tôi khựng lại.
Thấy vẻ mặt ấy của tôi.
Khóe môi anh càng siết chặt hơn.
“Hôm nay là ngày chúng ta quyết định kết hôn.”
Tôi hơi thất thần.
Hôm đó.
Tôi cầm chiếc nhẫn làm từ nắp chai nước ngọt, vừa buồn cười vừa ngớ ngẩn, để cầu hôn anh.
Anh nói.
Chuyện cầu hôn vốn phải để anh làm mới đúng.
Nghĩ một lúc.
Tôi cười nói:
“Vậy thì sau này, vào đúng ngày này mỗi năm, anh lại cầu hôn em thêm một lần nữa nhé.”
Đây là năm thứ hai.
Tôi im lặng.
Rồi chợt nhớ.
Ngay từ khi anh còn ở châu Âu.
Tôi đã xóa toàn bộ ghi chú nhắc ngày trong điện thoại.
Cho nên.
Điện thoại không nhắc.
Mà tôi cũng chẳng nhớ nổi.
Phó Ngôn Tự nói:
“Quên thì thôi.”
“Để dì hâm nóng thức ăn.”
Nói xong.
Anh đứng dậy đi lấy bình decanter.
Tôi bước tới.
Đưa tay ngăn anh lại.
“Thôi.”
Anh dừng động tác.
Cúi đầu nhìn tôi.
“Phó Ngôn Tự…”
“Thôi đi.”
Những khớp ngón tay đang cầm bình rượu của anh thoáng cứng lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Nhẹ nhàng nói:
“Phó Ngôn Tự.”
“Chúng ta ly hôn đi.”
Phó Ngôn Tự im lặng rất lâu.
Anh siết chặt bình rượu trong tay.
Rồi chậm rãi buông lỏng.
Đặt nó xuống.
“Lần trước ở trước cửa nhà hàng…”
“Những lời anh nói chỉ là nóng giận.”
Lại là câu nói ấy.
“Nhưng lời em nói không phải vì nóng giận.”
Tôi bất lực nhìn vào mắt anh.
Chậm rãi nói từng chữ:
“Phó Ngôn Tự.”
“Em nghiêm túc.”
“Trước đây anh từng nói.”
“Không được tùy tiện nói lời chia tay.”
“Ở bên nhau lâu như vậy.”
“Ngoại trừ lần đó.”
“Em chưa từng nhắc đến chuyện chia tay.”
Tôi dừng lại một chút.
“Cho nên.”
“Lần này.”
“Em thật sự nghiêm túc.”
Anh như sững người.
“Tại sao?”
“Là vì Lục Thanh sao?”
“Giữa anh và cô ấy chưa từng xảy ra chuyện gì.”
“Anh thật sự chỉ xem cô ấy là bạn.”
“Nếu…”
“Nếu em vẫn không chấp nhận được.”
“Em nói cho anh biết em muốn thế nào.”
Giọng anh nhỏ dần.
“Đừng lấy chuyện ly hôn ra đùa.”
Tôi im lặng một lúc.
“Em thật sự không đùa.”
“Em đã tìm luật sư rồi.”
“Ngày mai anh có thời gian không?”
“Em sẽ bảo luật sư đến công ty anh.”
Anh hít sâu một hơi.
Lồng ngực khẽ phập phồng.
“Không có thời gian.”
“Vậy anh nói cho em biết lúc nào anh rảnh.”
“Để em đặt lịch trước.”
Trên gương mặt anh hiện rõ vẻ tức giận.
“Rốt cuộc là vì sao?”
Anh nhìn tôi.
“Là vì Lục Thanh.”
“Hay là vì…”
“Đứa bé đó.”
Tôi không muốn nhắc đến đứa bé ấy.
Đôi mắt anh đỏ hoe.
“Anh thật sự không biết em đã mang thai.”
Giọng anh căng chặt.
“Nếu anh biết sớm.”
“Anh sẽ không để em ở ngoài trời tuyết một mình.”
“Cũng sẽ không bỏ mặc em một mình trước cửa nhà hàng.”
“Tuyên Tuyên…”
“Anh thật sự hối hận.”
Trong đôi mắt đang cúi xuống của tôi dần phủ lên một tầng hơi nước.
Tôi hít nhẹ một hơi.
Rồi hỏi:
“Nếu không có đứa bé này…”
“Có phải anh sẽ không hối hận nữa không?”
Anh sững lại.
“Không phải vậy.”
Vừa nói.
Anh vừa đưa tay định nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi né tránh.
“Em không muốn lúc nào cũng phải mang mình ra so với một người khác.”
“Không muốn lúc nào cũng sống trong thấp thỏm lo âu.”
“Cũng không muốn tiếp tục yêu một người vốn không yêu em nhiều đến thế.”
“Em không rộng lượng như vậy.”
“Cũng không cao thượng đến thế.”
Giọng anh rất thấp.
Cũng rất gấp.
“Nhưng anh yêu em!”
“Anh rất yêu em…”
“Người anh yêu chỉ có em.”
“Giữa anh và Lục Thanh đã kết thúc từ lâu rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Tình yêu của anh.”
“Không thuần khiết.”
“Anh yêu em.”
“Nhưng anh cũng không buông được Lục Thanh.”
“Còn điều em muốn.”
“Là một tình yêu trọn vẹn.”
“Một tình yêu mà trong bất cứ lúc nào.”
“Em cũng là người được đặt lên trước hết.”
Anh hé môi.
Định nói thêm điều gì đó.
Tôi cắt ngang.
“Bao giờ anh có thời gian?”
“Để luật sư của hai bên gặp nhau một lần.”