Nói xong những lời đó.
Tôi rời khỏi nhà.
Trước khi đi, tôi nói với Phó Ngôn Tự.
“Trước khi ly hôn, em sẽ không quay về nữa. Vài hôm nữa sẽ có người đến chuyển đồ.”
Anh không nói gì.
Cũng không giữ tôi lại.
Ở Bắc Kinh, tôi còn một căn nhà khác.
Sau khi sửa sang xong thì hầu như chưa từng ở.
Ban đầu mua chỉ để có chỗ ở tạm khi cần.
Bây giờ dọn sang đó.
Ngược lại cũng khá tiện.
Việc Phó Ngôn Tự đến chi nhánh của chúng tôi khảo sát dự án.
Tôi đã bàn giao lại cho người khác phụ trách.
Đồng nghiệp gọi điện cho tôi.
“Cô biết không, Tổng giám đốc Phó chỉ dẫn theo trợ lý, không đưa thư ký đi cùng. Anh ấy còn hỏi sao cô không có mặt.”
“Tôi bảo cô đã bàn giao dự án rồi. Hình như anh ấy không vui lắm.”
“Cô nói xem, rốt cuộc anh ấy có ý gì vậy?”
Tôi đáp:
“Ai mà biết anh ấy nghĩ gì.”
“Chúc mọi người thuận lợi.”
Một tuần sau.
Luật sư liên lạc với tôi.
Nói rằng Phó Ngôn Tự từ chối trao đổi với cô ấy.
Anh yêu cầu tôi phải có mặt.
Muốn nói chuyện trực tiếp với tôi.
Tôi không còn cách nào khác.
Đành đến công ty anh.
Một tuần không gặp.
Anh có vẻ gầy đi một chút.
Nhưng vẫn là dáng vẻ có thể giải quyết mọi chuyện.
Sống lưng lúc nào cũng thẳng tắp.
Ánh mắt bình tĩnh.
Giống như một tấm thép không có bất kỳ điểm yếu nào.
Tôi chợt nhớ đến bức ảnh năm xưa.
Lúc anh đuổi theo Lục Thanh ra tận nước ngoài để níu kéo.
Có lẽ.
Sự yếu đuối của anh.
Chỉ mình Lục Thanh từng nhìn thấy.
Sau khi ngồi xuống.
Câu đầu tiên anh nói là:
“Anh đã bảo Lục Thanh nghỉ việc.”
“Cô ấy không còn là thư ký của anh nữa.”
Anh ngừng một chút.
“Tuyên Tuyên.”
“Đừng giận dỗi nữa.”
Tôi hít sâu một hơi.
Cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.
“Em nói lại lần nữa.”
“Em thật sự muốn ly hôn với anh.”
“Nếu anh không muốn bàn chuyện này.”
“Em sẽ trực tiếp khởi kiện ly hôn.”
Sắc mặt anh trở nên rất khó coi.
Như thể hoàn toàn không hiểu lời tôi nói.
Vẫn cố chấp lên tiếng:
“Trước đây anh đã không nghĩ cho em đủ nhiều.”
“Đúng là anh có lỗi.”
“Từ bây giờ.”
“Nếu em không muốn gặp Lục Thanh.”
“Anh sẽ không để cô ấy xuất hiện trước mặt em nữa.”
“Anh cũng sẽ không gặp riêng cô ấy.”
“Nếu em muốn biết mỗi ngày anh làm gì.”
“Gặp ai.”
“Anh đều có thể nói cho em biết.”
Anh rất nghiêm túc.
Tôi biết.
Những lời ấy đều là thật.
Nhưng ly hôn.
Không phải một cuộc thương lượng.
Không phải chỉ cần điều kiện được thống nhất.
Là có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi mệt mỏi lắc đầu.
Đứng dậy.
Xoay người định rời đi.
Anh đột ngột đứng bật dậy.
Đến mức bị chân ghế vướng một cái.
Rồi vội vàng nắm lấy tay tôi.
“Tuyên Tuyên.”
“Chúng ta nói thêm lần nữa được không?”
Tôi lạnh nhạt nhìn lại anh.
“Không còn gì để nói nữa.”
“Nếu anh không muốn bàn chuyện ly hôn.”
“Em sẽ bảo luật sư soạn trước thỏa thuận ly hôn.”
“Nếu anh không đồng ý.”
“Em sẽ trực tiếp khởi kiện.”
Anh siết chặt cổ tay tôi.
Nhất quyết không chịu buông.
“Tuy vậy.”
Tôi dừng một chút.
Giọng nói cũng hạ xuống.
“Em vẫn khuyên anh nên đồng ý.”
“Phó Ngôn Tự.”
“Em không muốn hai chúng ta kết thúc trong cảnh quá khó coi.”
Nghe vậy.
Sắc mặt anh từng chút từng chút một trở nên trắng bệch.
Cuối cùng.
Anh buông tay.
Tôi xoay người rời đi.
Vừa xuống đến tầng dưới.
Không ngờ lại chạm mặt Lục Thanh.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi.
Nụ cười trên mặt cô ta lập tức biến mất.
Cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi nhìn thẳng phía trước.
Định đi lướt qua.
Cô ta nghiêng người một bước.
Chặn ngay trước mặt tôi.
“Kiều Tuyên.”
“Không ngờ chị lại có nhiều thủ đoạn đến vậy.”