Xưa nay Chu Tiêu thường xuyên sợ hãi Bùi Tứ Dã, nhưng lần này hắn lại chọn cách cứng rắn.
Bởi vì Tô Du thề thốt sẽ ra mặt chống lưng cho hắn.
Cho nên ở lần chạm chán tiếp theo, xương sống Chu Tiêu rốt cục cũng thẳng đứng lên được.
Quan hệ của hắn cùng Tô Du đã phơi bày ra ánh sáng, Tô Du rỉ tai Chu Tiêu, Bùi Tứ Dã sẽ không làm khó dễ gì hắn.
Chu Tiêu vô điều kiện tin tưởng cô ta.
Cho nên hắn hùng hổ ngẩng cao đầu đứng đối diện Bùi Tứ Dã.
"Không sai, tôi đã yêu Tô Du, Tô Du cũng yêu tôi."
"Anh không biết quý trọng cô ấy thì không xứng đáng ở bên cạnh bảo vệ cô ấy, kể từ hôm nay trở đi Tô Du sẽ do tôi bảo vệ!"
1 phen lời nói sảng khoái hùng hồn, nhưng bàn tay dưới ống tay áo lại run rẩy rất khó phát hiện ra.
Bùi Tứ Dã thưởng thức đầy hứng thú bật cười.
Anh liếc mắt nhìn Chu Tiêu, rồi lại chuyển hướng nhìn Tô Du cách đó không xa.
Tô Du hất cằm kiêu ngạo khiêu khích nhìn Bùi Tứ Dã: "Hừ, thiếu gì người yêu tôi, anh sẽ phải hối hận!"
Bùi Tứ Dã dùng ánh mắt nhìn 1 kẻ thiểu năng nhìn cô ta 1 cái, vô cùng thờ ơ đáp lời.
"Được thôi, vậy chúc 2 người trăm năm hạnh phúc."
Nói xong không thèm để ý đến Chu Tiêu, quay đầu đi thẳng.
Chu Tiêu ngây người 2 giây, rồi sau đó mới không dám tin nhận ra sự thật hắn thật sự đã thành công cướp được Tô Du từ tay Bùi Tứ Dã.
Hắn vui sướng hả hê chuyển hướng nhìn Tô Du.
"Anh ta thật sự hết cách với chúng ta rồi, Tô Du, cuối cùng chúng ta cũng có thể quang minh chính đại ở bên nhau."
Hắn lao tới vươn 2 tay lắc mạnh bả vai Tô Du, khuôn mặt tràn ngập niềm vui sướng tột độ.
Thế nhưng trên gương mặt Tô Du lại không hề có 1 chút ý cười nào.
Cô ta gắt gao nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Bùi Tứ Dã trực trào rơi lệ.
Đang lúc Chu Tiêu hưng phấn khích động cô ta, cô ta chán ghét gạt phăng đẩy rớt thẳng tay.
"Đồ vô dụng!" Cô ta lớn tiếng mắng.
"Tôi cần anh để làm gì chứ, nhìn cái dáng vẻ nhu nhược của anh xem, người ta căn bản không thèm để anh vào mắt, thì ghen tuông cái gì chứ?"
Chu Tiêu bị đẩy lảo đảo, nụ cười liền cứng đờ trên khuôn mặt.
"...Ý gì chứ? Tại sao lại bắt anh ta phải ghen tuông với tôi?"
Tô Du hờn giận không kìm được lại xô đẩy hắn 2 cái.
"Thế thân mãi mãi là thế thân, não bộ hình như thiếu mất mấy lạng rồi."
"Anh không nghĩ là tôi thật sự thích anh chứ?" Cô ta khinh bỉ đánh giá hắn từ trên xuống dưới 1 lượt.
"Anh bối cảnh không bối cảnh, năng lực không năng lực, chỉ có mỗi khuôn mặt là phiên bản lỗi của vị hôn phu nhà tôi, anh nghĩ xem tại sao tôi lại để mắt tới anh?"
"Nếu anh có thể kích thích được sự ghen tuông của vị hôn phu nhà tôi, tôi còn có thể chơi đùa anh thêm mấy ngày, nhưng cái vẻ hèn nhát đó của anh thật khiến người khác thất vọng!"
Chu Tiêu đứng trân trân tại đó, thân hình chao đảo, hệt như bị sét đánh trúng.
Nửa ngày trời hắn mới khó nhọc nặn ra 1 nụ cười.
"Sẽ không đâu, ngày hôm đó ở trong phòng VIP rõ ràng em đã..."
Tô Du cười lạnh mỉa mai 1 tiếng.
"Đồ ngu ngốc!"
"Anh đoán xem tại sao tôi lại chọn căn phòng VIP đó, chẳng phải là vì căn phòng đó nằm trong phạm vi giám sát của Bùi Tứ Dã, nếu không phải là vì muốn diễn kịch cho anh ta xem, tôi có chịu đựng buồn nôn để hôn anh không?"
Chu Tiêu cả người thẫn thờ ngây ngốc ở đó, tròng mắt đanh lại thẳng đờ dường như không xoay chuyển được.
Sau khi Tô Du rời đi rất lâu, hắn mới ngã sụp xuống mặt đất.
Chu Tiêu từ lâu đã tự đánh mất công việc làm thế thân, hiện tại còn bị Tô Du lừa gạt đùa bỡn 1 phen, ru rú trốn trong nhà cả người tiều tụy đi trông thấy.
Bạn của hắn gọi điện thoại báo hắn đóng chặt cửa sổ cửa lớn thậm chí rèm cửa cũng kéo kín mít, trên mặt đất toàn là vỏ chai rượu trống không.
Nhưng tất cả những chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến tôi.
Tôi cúp điện thoại, tiếp tục cùng Bùi Tứ Dã nghiên cứu chuyện đưa cao dược trị độc rắn vào sản xuất số lượng lớn.
1 tháng sau 1 Chu Tiêu suy sụp lôi thôi bỗng nhiên xuất hiện trở lại giáp mặt tôi.
Cả người hắn gầy rộc đi 1 vòng lớn, nhưng tinh thần lại có vẻ khởi sắc hơn.
Mái tóc trước trán xõa xuống tự nhiên, cố tình trang điểm cho bản thân giống như dáng vẻ hồi học đại học.
"Minh Trừng, anh đã nhận được tấm bưu thiếp em gửi cho anh 1 năm trước."
Đang nói hốc mắt liền đỏ ửng.
"Đó là tấm bưu thiếp em gửi đi khi anh nói muốn cầu hôn em sau 1 năm, nó đến muộn hơn lễ đính hôn vài ngày."
"Minh Trừng, anh đã xem bưu thiếp rồi..."
Hắn nghẹn ngào, 1 lúc lâu vẫn không thể nói thêm được lời nào.
"...Em viết: 『Chu Tiêu thân yêu nhất của em, lễ đính hôn của chúng ta tiến hành thuận lợi chứ? Nếu như không thành công, có phải anh đang có khổ tâm gì hay không, đừng để bản thân mệt mỏi quá, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian, có thể từ từ làm mọi việc.』"
Chu Tiêu lấy tay che mặt, nước mắt men theo kẽ tay trượt xuống.
"Minh Trừng, đều là lỗi của anh, là anh 1 lòng 1 dạ muốn mang đến cho em 1 hôn lễ hoàn hảo, nên mới bị ma xui quỷ khiến nhận công việc thế thân."
"Chúng ta đều bị trêu đùa rồi, chúng ta không có quyền thế, chỉ cần bước vào giới này thì sẽ trở thành đồ chơi và công cụ trong tay bọn họ, anh như thế, em cũng sẽ không phải là ngoại lệ."
Hắn nhích tới phía trước 2 bước, vẻ mặt vô cùng bi thương.
"Minh Trừng, chúng ta đều sai lầm rồi, trải qua mọi chuyện anh mới nhận ra khoảng thời gian bình đạm êm đềm trước kia đáng trân quý biết nhường nào, may mắn là mọi chuyện vẫn chưa muộn, Minh Trừng, quay đầu là bờ em nhé."
"Giống như em đã viết trong bưu thiếp đó, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian, chúng ta có thể làm lại từ đầu."
Tôi tiến lên 1 bước, chậm rãi nhận lấy tấm bưu thiếp ố vàng trong tay hắn.
Đúng là chữ tôi tự viết, cũng là tôi tự tay đi gửi.
Nhưng hiện tại nhìn lại chỉ còn sự bực bội và kinh tởm, thậm chí hận bản thân năm xưa nhìn người không thấu, lại đi nói những lời ấm lòng như thế với 1 tên súc sinh.
Chu Tiêu nhìn thấy tôi nhận lấy tấm bưu thiếp, 2 mắt liền sáng rực lên.
"Minh Trừng, những chuyện này em đều nhớ kỹ đúng không, chúng ta từng sâu đậm em không quên đúng không? Em sẽ bỏ qua hiềm khích bắt đầu lại từ đầu cùng anh đúng không?"
Chu Tiêu còn chưa nói xong, tôi liền giơ tay xé nát mảnh bưu thiếp đó.
1 chút 1 chút xé nát ra.
Vẻ mặt hy vọng tràn trề của Chu Tiêu trong phút chốc cứng đờ.
Giây lát sau hắn phát rồ nhào xuống nhặt những mảnh giấy vụn trên mặt đất.
Bùi Tứ Dã từ tòa nhà văn phòng rất đúng lúc bước ra, vừa đi sắc mặt vừa sa sầm gọi nhân viên vệ sinh.
"Quét sạch sẽ đám rác này đi, dọn không sạch thì mang lửa đốt trụi đi."
Tôi nhịn cười xoay người đi vuốt lông cho anh, anh một tay lôi tôi lên xe một tay làm bộ làm tịch.
"Đêm nay em mà không chủ động 1 chút, thì chuyện này không cho qua dễ dàng đâu!"