Tôi bị Bùi Tứ Dã dẫn tới 1 khách sạn, bên trong căn phòng tổng thống to lớn, cả 1 mặt tường hoàn toàn được lắp bằng kính 1 chiều.
Mà ở phía bên kia tấm kính lại là 1 phòng khách VIP.
Kẻ đang ngồi bên trong đó, không ai khác chính là Chu Tiêu.
Xem ra những lúc Chu Tiêu làm thế thân đa phần đều dùng căn phòng VIP này để xã giao, mà tác dụng của tấm kính 1 chiều này chính là dùng để có thể giám sát mọi hành vi của thế thân ở mọi thời điểm.
Bùi Tứ Dã đem tôi ấn mạnh lên trước cửa kính, giọng điệu đượm vẻ mỉa mai.
"Nhìn cho kỹ vào, kẻ mà em khổ sở kiên trì bảo vệ, rốt cuộc là loại người gì!"
Xuyên qua lớp kính, mọi chuyện bên trong căn phòng thu hết vào tầm mắt.
Giờ phút này Chu Tiêu đang tự ý dùng phòng VIP này để tạ tội với Tô Du.
Ngoài 2 người bọn họ, bên trong còn có vài người bạn của Chu Tiêu có mặt tại buổi lễ đính hôn.
Chu Tiêu cực kỳ bá đạo kéo Tô Du ôm gọn vào lòng.
"Anh quát em không đúng sao? Anh đã yêu em say đắm rồi, vậy mà em còn cố tình tới xem trò cười của anh!"
"Em có biết hay không, buổi lễ đính hôn của bản thân anh, người con gái anh yêu lại ngồi ngay dưới khán đài là tư vị gì?"
Tô Du vùng vằng thoát ra, vừa khóc sướt mướt vừa đưa tay đánh hắn.
Chu Tiêu cứ mặc kệ để mặt úp sâu vào hõm cổ Tô Du, mặc cho cô ta đánh đấm liên hồi.
"Đánh đi, cho dù là phán anh án tử hình, trước lúc chết anh cũng nhất định phải ôm em thật chặt 1 cái."
"Anh biết em là vầng trăng sáng, anh vĩnh viễn không dám mơ tưởng tới, mỗi ngày chỉ có thể dựa vào thân phận của kẻ khác mới có được cơ hội tiếp cận em, nhưng hôm nay dù em có đánh chết anh thì anh cũng tuyệt đối không buông tay, là em cứ 1 mực phải trêu chọc anh trước!"
Tô Du lập tức im lặng.
Cô ta há miệng cắn mạnh vào bả vai của Chu Tiêu, nức nở khóc òa lên.
"Em chính là muốn trêu chọc anh, anh làm gì được em, ai bảo anh không biết tốt xấu cứ nằng nặc phải ăn thứ gạo nát kia!"
Chu Tiêu vì thế vòng tay ôm siết chặt hơn nữa, hắn nhắm mắt lại, 1 dòng nước mắt liền trượt xuống.
"Đồ ngốc, em nói đúng rồi."
Hắn hôn nhẹ lên má cô ta.
"Sau khi đã nếm qua món ngon, thực sự nuốt không trôi nổi món lương thực thô nữa."
"Anh cũng từng thử nhẫn nhịn đấy chứ, hơn 2 năm tình cảm, anh cứ nghĩ chỉ cần nhịn thêm 1 chút, nhịn đến lúc quên đi em thì có lẽ tháng ngày này còn có thể cho qua."
"Nhưng mà, ban nãy khi Minh Trừng ngã vào lồng ngực anh, anh đột nhiên không thể nhịn thêm được nữa, anh vừa nghĩ tới chuyện phải chạm môi hôn cô ta, quả thật chỉ kém 1 chút là nôn mửa ra."
"Khoảnh khắc đó, anh đánh mất đi mọi lý trí, mọi hậu quả đều bất chấp mặc kệ hết, trong tâm trí chỉ còn tồn tại duy nhất 1 suy nghĩ, đó là anh muốn gặp em!"
Chu Tiêu nói xong liền dùng 2 tay nâng khuôn mặt Tô Du lên, bi thương cùng tuyệt vọng khóa chặt lấy đôi môi ấy.
Biết bản thân bị phản bội và tận mắt chứng kiến quá trình phản bội, đả kích từ 2 phương thức này tuyệt đối không thể đặt chung trên cùng 1 hệ quy chiếu.
Mắt thấy cảnh tượng trước mặt diễn ra, nỗi nhục nhã khổng lồ trong chốc lát đã bao trùm lấy tôi, khiến tôi ngay tức khắc mất sạch lý trí.
Cơ thể tôi không ngừng run rẩy từng cơn, nước mắt chẳng theo sự khống chế mà tuôn trào ra.
Bùi Tứ Dã đứng phía sau, nhấc tay toan tính nhấn vào công tắc kéo rèm kính.
Tôi giãy giụa hất tay anh ra, lao vào giành giật chiếc điều khiển từ xa, Bùi Tứ Dã đột nhiên trở nên cáu kỉnh.
Anh quẳng thẳng cái điều khiển sang 1 bên, rồi bất chợt 1 tay xoay ngược bả vai lật người tôi lại.
"Nhìn như vậy còn chưa đủ sao?"
Anh dùng sức bóp chặt cằm tôi, giọng nói mang theo sự u oán đầy ác độc.
"Còn phải nhìn xem đến bao giờ mới được gọi là chịu trách nhiệm cho bản thân?"
Nước mắt tôi tựa hồ như chuỗi hạt đứt dây từng giọt rơi xuống, tôi điên cuồng vật vã đánh thùm thụp vào người anh.
"Anh để tôi xem nốt đi!"
"Tôi muốn xem thử gã súc sinh đó còn có thể thốt ra thêm những lời hoang đường gì nữa!"
Bùi Tứ Dã giận quá hóa cười.
Anh rủa thầm 1 tiếng trong miệng, đè 2 tay tôi giơ thật cao lên mặt kính phía sau lưng.
"Đều là do chiều hư em quá rồi, Minh Trừng!"
"Thật sự xem lão tử là nhà từ thiện, có thời gian rảnh rỗi ở đây dông dài khóc lóc bi thương cùng em sao?"
Anh nhấn mạnh từng từ, ngữ khí toát ra vẻ nguy hiểm.
"Tôi cho em biết, cược thua thì phải phục tùng, hôm nay cho dù là vương bãi lão tử có bước xuống đây, em cũng phải để tôi tùy ý định đoạt!"