Không sai, tôi thật sự đã thua.
Từ 3 tháng trước, tôi cùng Bùi Tứ Dã đã thiết lập 1 vụ đánh cược, nếu Chu Tiêu thay lòng đổi dạ trong khoảng thời gian 3 tháng, tôi liền phải nhận lời làm bạn gái của anh.
Ngược lại, nếu Chu Tiêu không hề thay đổi, Bùi Tứ Dã sẽ buông tha cho Chu Tiêu, không để hắn tiếp tục dấn thân vào nguy hiểm nữa, đồng thời phải vô điều kiện đồng ý với các điều khoản hợp đồng của tôi.
Lúc này, cách thời hạn 3 tháng còn lại mấy ngày, vậy mà tôi đã thua 1 ván cờ triệt để.
Ngoài miệng Bùi Tứ Dã tuôn ra những lời lẽ gay gắt độc ác, nhưng cũng không thật sự ép buộc sử dụng bạo lực.
Anh chỉ là tiến đến ngăn cản cái xúc động muốn nhảy bổ vào đánh người của tôi, rồi lại từng bước dẫn dắt tâm trí tôi.
"Cơ hội tát vào mặt hắn thì có thiếu gì, nhưng không phải là hiện tại." Anh nói.
"Hiện giờ, em đang có trong tay 1 cách thức trả thù hoàn hảo hơn nhiều!"
Vừa nói, anh vừa khống chế áp sát tôi ngay trước ngực mình.
Giọng nói cất lên mị hoặc: "Ngủ với tôi đi, thực hiện theo đúng lời cá cược, em sẽ trút được cơn uất ức này ra ngoài thôi."
Đối với 1 người đang bị ngọn lửa phẫn nộ thiêu rụi cả lý trí mà nói, lời đề nghị này châm ngòi dụ hoặc 10 phần.
Lên giường với anh chính là ngủ với lão bản của gã đàn ông cặn bã, ngủ luôn với vị hôn phu của kẻ thứ ba xen vào tình cảm của mình.
Biểu cảm của tôi dường như đã làm lộ mọi suy nghĩ, Bùi Tứ Dã hệt như 1 con báo đen đang thu mình ẩn nấp, chỉ trong vòng 1 khắc bắt trúng thời cơ lập tức nhào đến khởi xướng công kích.
Anh đè sát người tiến lại gần, phần cổ áo hé mở làm lộ ra đường nét rắn rỏi.
"Minh Trừng, dẫu sao em cũng thua rồi, nhưng quyền lựa chọn vẫn nằm trong tay em, là chủ động ngủ với tôi, hay là để tôi thực hiện theo đúng điều ước mà định đoạt em."
Anh lau tay dọn đi giọt nước mắt tèm lem của tôi, nụ cười vô cùng tồi tệ.
"Còn muốn vì hắn mà rơi lệ cũng được thôi."
"Tuy nhiên xin nhắc nhở 1 câu, nước mắt của em chỉ càng làm tôi thêm hưng phấn mà thôi."
Giờ phút này đây, những ký ức phủ bụi xa xăm sống lại, khuôn mặt thiếu niên ngày ấy dần dần trùng khớp với hình dáng Bùi Tứ Dã.
Tâm trí tôi có 1 thoáng chốc ngẩn ngơ, cắn răng dứt khoát rướn người nhón lên chạm môi vào cằm anh.
Bùi Tứ Dã sững sờ trong tích tắc, ngay giây tiếp theo vô số nụ hôn trải dọc từ trên trời giáng xuống dồn dập vào người tôi.
Tôi bị anh ôm xốc lên đặt ngồi ở mép bàn, với 1 tư thế trống trải thênh thang mặc cho anh tự do hái lượm.
Nụ hôn của anh mang theo tính trừng phạt hòa quyện trong sự dò xét, chạy dọc xuống phía dưới.
Cằm.
Xương quai xanh.
...
Mãi đến khi vạt áo trước ngực thoang thoảng khí lạnh, tôi hoảng hốt bừng tỉnh kéo hồn về.
"Đợi... Đợi 1 chút."
"Chết tiệt!"
Bùi Tứ Dã nghiến răng chửi đổng 1 câu, cố nhịn mà ngưng bặt động tác.
"Không chấp nhận được thua sao?" Anh dùng ánh mắt dâng đầy dục vọng, nghiến răng sau chất vấn.
"Cược thua phải nhận Minh Trừng, em đùa bỡn tôi sao!"
Tôi khó nhọc điều chỉnh nhịp tim đang không ngừng nhảy vọt, gượng chống đỡ lắc lắc đầu.
Không phải sợ thua cuộc.
Mà là tôi có ranh giới nguyên tắc của chính mình.
Tôi bắt buộc phải chia tay trước, rồi mới cùng anh lên giường!
Khi tôi bấm điện thoại gọi cho Chu Tiêu, thốt lên 4 chữ "Anh bị đá rồi", Bùi Tứ Dã cúi gằm mặt thả ra 1 tràng cười khẽ.
Chẳng thèm chờ đợi tôi chủ động cúp máy, anh liền khẩn trương giật lấy tắt rụp chiếc điện thoại đi.
Lần này hoàn toàn không còn sự thăm dò nào nữa, chỉ còn dư lại cường thế công thành đoạt đất.
"Em vẫn là rất để tâm đến tôi." Thanh âm của anh đã vô cùng khàn đặc hòa vào nét sung sướng thỏa mãn.
"Em luyến tiếc không muốn để tôi biến thành kẻ thứ ba."
Rèm cửa kính sau lưng triệt để kéo lại, ngăn cách khuôn mặt ngây dại thất thần của Chu Tiêu.
Áo quần vương vãi rơi rớt dọc theo đường ranh giới phòng khách kéo tận tới chân giường, Bùi Tứ Dã hình như mang theo vài phần oán hờn lại pha lẫn cố chấp, dùng mọi cách bù đắp lấy lại trên người tôi.
Cho đến khi nụ hôn của anh hạ xuống vai tôi.
Âm thanh rít khí lạnh cất lên làm anh đình chỉ mớ hỗn độn.
Anh nâng mắt nhìn tôi, đôi mắt kia dường như ướt sũng, tĩnh mịch như đại dương giữa màn đêm, giấu kín bên trong là sự cuộn trào của sóng ngầm không ai có thể thấu tỏ.
Anh vuốt ve miệng vết thương xước xát trên vai, ngữ điệu hiếm thấy mà dịu ngoan buông xuống.
Anh thì thầm: "Cho tôi mượn thời gian 1 đêm nay, tôi nhất định sẽ giúp em quên sạch không tì vết gã súc sinh đó."