Thời gian của 1 đêm rút cuộc có thể vùi lấp đi gã người yêu cũ tồi tệ kia không.
Điều này có lẽ phải đánh giá tùy thuộc vào việc buổi tối ngày hôm đó rốt cuộc đã làm những gì.
Còn có, người sánh bước cùng bạn mây mưa có đủ mạnh mẽ sung sức hay không.
Bùi Tứ Dã tựa như gã thực tập sinh đi phỏng vấn tranh suất nhậm chức, mọi bí kíp chiêu trò hận không thể cùng 1 lúc bộc phát lấy ra hết.
Vì lẽ đó, đối với 1 người đã mệt nhoài kiệt sức nhấc 1 ngón tay cũng thấy lười nhác, hiển nhiên chẳng còn dư lại thời gian dư thừa nhàn rỗi than thân trách phận.
1 giấc này tôi ngủ li bì thẳng cẳng đến tận chiều ngày thứ 2, lúc khép mở tầm mắt dường như Bùi Tứ Dã đã đi khỏi từ lâu.
Chễm chệ trên mép giường là 1 bản hiệp nghị, là tờ thỏa thuận ngay từ lần đầu tôi tiến đến tìm kiếm, van cầu anh ký bút xác nhận.
Đặt đè lên mặt giấy là 1 mảnh giấy, Bùi Tứ Dã hạ bút rồng bay phượng múa.
Anh nhắc nhở tôi sửa soạn chuẩn bị xong xuôi rồi ôm theo xấp văn kiện lên tầng cao nhất của sảnh yến tiệc mà tìm anh.
Đội dung ký kết nói về vấn đề đưa cao dược nọc rắn vào sản xuất hàng loạt.
Đấy chính là công thức bào chế thuốc mà ông ngoại đã mất cả 1 đời tiếp xúc với nọc rắn mới nghiên cứu lưu giữ được.
Những đơn thuốc dân gian nếu muốn sản xuất đồng bộ thực sự là ngàn vạn khó khăn, nhưng trùng hợp công ty của Bùi Tứ Dã lại rình rang công bố thu mua phương pháp chế thuốc chữa trị độc rắn, thế nên tôi mới đến tìm anh.
Mọi rắc rối đều xuất phát điểm từ nơi này.
Mà tối ngày hôm qua, tôi đã giữ trọn lời cá cược, Bùi Tứ Dã đồng thời cũng sẽ phải thực hiện lời hứa hẹn của mình, mang công thức kia đi sản xuất đại trà.
Bùi Tứ Dã vốn dĩ không chuẩn bị cho tôi lễ phục, thay vào đó là 1 bộ quần áo thể thao thoải mái, chẳng mấy trịnh trọng, nhưng lại cực kỳ tự do thư thái.
Lúc tôi mang theo mớ hợp đồng bước chân lên tầng cao nhất, tiệc tối đã sớm bắt đầu rồi.
Người bồi bàn đứng giữ cửa vừa thoáng trông thấy tôi, nhanh nhẹn cúi đầu kiểm tra xác minh ảnh chụp trong điện thoại di động, theo sau tất cung tất kính lịch sự mời tôi vào trong sân bãi.
"Bùi tổng đang ở trong phòng nghỉ chờ cô, có điều..."
Phục vụ lúng ta lúng túng úp mở không rõ, tỏ vẻ khó xử ngước mắt nhìn thẳng tôi.
"Nhưng Bùi tổng còn đặc biệt phân phó dặn dò tôi chuyển lời đến cô, bảo, nói ánh mắt cô thật không tốt, người ngoài này là thế thân, nhắc nhở cô lần này đừng có nhận lầm sai sót nữa."
2 chữ "lần này" hắn cố tình đọc nhấn rất mạnh, tôi thẹn thùng bối rối gật gật đầu, tâm tình chất chứa ngũ vị tạp trần.
Quả thực tôi đã quen biết Bùi Tứ Dã từ rất sớm, kỳ nghỉ hè năm lớp 11 tôi nhặt được anh trên ngọn núi kia, khi đó anh trúng độc thần trí có chút mơ hồ không minh mẫn.
Chính phương thuốc của ông ngoại đã xoa dịu độc tính lây lan, ngoài ra dựa vào vết thương mới đánh giá ra độc tố lây nhiễm rốt cuộc bắt nguồn từ đâu.
Anh ở nương nhờ nhà ông ngoại dòng dã 1 tháng trời, khi mất ý thức liền ngây ngốc chống cằm dùng giọng điệu ngọt ngào gọi tôi là thần tiên tỷ tỷ, đến lúc thần hồn thanh tỉnh lại trưng ra 1 khuôn mặt căng cứng chẳng dám ngẩng đầu liếc nhìn tôi lấy 1 cái.
1 tháng sớm chiều cận kề khiến 2 nhịp đập con tim bắt đầu nảy sinh rung cảm.
Nào ngờ anh rời đi vô cùng vội vã, sau khi đi nhặt cỏ thuốc quay về anh đã bị 1 nhóm người đón đi, anh vội vã để lại 1 phong thư, bên trong nhét 1 khoản tiền cùng phương thức liên lạc.
Anh bảo anh đắc tội làm phật lòng người ta, chẳng dám hé lộ thân thế thật, đành chờ sau này sóng yên biển lặng rồi mới thông qua số máy kia gọi tìm anh.
Không lâu sau ông ngoại gọi điện theo đường dây đó cốt ý muốn trả lại số tiền trong phong thư, kết quả dãy số đó chẳng hề tồn tại.
Về sau ông ngoại chuyển đi, mà tôi trong khuôn viên đại học lại gặp được Chu Tiêu...
Ánh mắt đầu tiên của Chu Tiêu khi mới nhìn thấy tôi đã sáng rực lên.
"Chúng ta trước đây chắc chắn đã từng gặp qua rồi, đúng không?"
...
Lời nói của người bồi bàn cắt đứt dòng suy nghĩ, men theo ánh mắt của phục vụ tôi dễ dàng ngắm nhìn bóng hình thế thân Chu Tiêu.
Chu Tiêu tay đang cầm ly rượu chân dài, vác theo phong thái lạnh lùng cao ngạo đón nhận mọi ánh hào quang từ đám đông bủa vây xu nịnh.
Giây phút 4 mắt chạm nhau, anh ngây dại bàng hoàng, sắc mặt thoắt cái trắng bệch.
Hắn chậm rãi rảo bước ra ngoài gọi đi số máy cầm tay của tôi, kìm nén âm thanh chất vấn trách mắng.
"Thực sự làm càn, sao em có thể đuổi theo tới tận nơi này?"
"Tranh thủ bây giờ còn chưa gây họa, ngay lập tức rời khỏi đây."
Tôi chả thèm đoái hoài bỏ ngoài tai sự chỉ trích của hắn, thẳng thừng dập máy sải bước kiên định đi tiếp.
Chu Tiêu hoảng hốt sốt ruột, mặc kệ ánh nhìn dòm ngó săm soi của bao kẻ, rảo bước khẩn cấp tiến lại cạnh tôi.
Đợi tôi vẫn còn ngấp nghé bên thềm cửa chưa bước vào trong, vồ lấy cánh tay tôi lôi tới góc khuất trong hội trường.
"Anh chẳng phải đã giải thích rồi hay sao, ngày hôm qua đúng là công việc xảy ra quá gấp, anh đành bất lực rời đi."
"Em hết ném nhẫn lại gào thét đòi chia tay rốt cuộc đã nháo đủ chưa, tại sao cứ phải 1 mực quấy nhiễu đuổi theo tận nơi này, em có biết đây là loại chỗ nào không mà em cho rằng thích tới thì tới chán bỏ đi thì bỏ đi được!"
Tôi nhìn hắn với 1 khuôn mặt quen thuộc chỉ cảm thấy 1 trận ớn lạnh, nhớ lại bản thân mình cùng 1 loại đồ vật như thế này sớm tối chung đụng 2 năm trời liền hối hận không thôi.
Rất tốt, cái tát ngày hôm qua chưa kịp xuất ra nay đã có cơ hội tung ra rồi.
Bốp 1 tiếng, 1 mặt Chu Tiêu bị đánh lệch sang 1 bên.
"Tôi đến đây chẳng phải mang mục đích kiếm tìm anh, nghe tôi dứt lời 1 lần cuối, chúng ta chia tay rồi."