Chu Tiêu nhanh chóng nhìn quanh 1 vòng xác định không có kẻ nào dòm ngó theo dõi sự việc, hắn mới quay đầu soi xét lườm nguýt lại tôi.
Hắn lia tầm ngắm hướng thẳng về bộ trang phục tùy tiện mặc trên thân thể tôi, rồi vội vàng vút vút viền miệng quăng vẻ trào phúng bật cười mỉa mai.
"Không phải đến tìm tôi? Hừ!"
"Nơi này là dạ tiệc chiêu thương, không tìm tôi vậy chả lẽ người nào khác mời cô đến hay sao?"
"Minh Trừng, tâm tư nhỏ nhặt của em tôi hiểu rõ, em ghen tuông sinh hờn cùng Tô Du điều đó tôi hiểu được, có điều em hoàn toàn không cần thiết..."
Anh xoay mặt né sang 1 góc, dường như không đành lòng nhìn thẳng.
"Không cần thiết... Đông Thi hiệu tần."
"Em chỉ biết chải chuốt nhưng quên mất khái niệm dạ yến là trang phục lễ phục, thân mặc bộ dáng lôi thôi như thế này thật sự rất kỳ cục, Minh Trừng, em học không nổi đâu, cút về nhà đi."
"Nếu em cứ tiếp tục cố chấp làm loạn, tôi có thể thực sự sẽ không bảo vệ được em nữa."
Trong khoảnh khắc này, nhìn thẳng người không ngừng lải nhải trước mặt, chút cảm xúc xót xa chua xót cuối cùng cũng tan biến không còn tăm tích.
Chỉ còn lại sự tức giận và buồn nôn.
Cậu phục vụ nãy rời đi nay quay lại, dạo đứng 1 góc nhiều lần chêm lời bị Chu Tiêu ngắt lời giơ tay đánh gãy.
Phục vụ nể mặt những ánh mắt săm soi bao quanh, không tiện ngay trước mặt mọi người làm trái ý hắn.
Do đó thừa dịp hắn ngừng lời liền nhanh chóng thì thầm nhắc khéo.
"Minh tiểu thư tiến tới là muốn gặp Bùi tổng, gặp Bùi tổng đang đợi trong phòng ạ."
Chu Tiêu triệt để cạn lời.
Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, triệt để trở mặt.
"Minh Trừng, tôi đã nói mấy lần rồi, lễ đính hôn chỉ là hoãn lại chứ không hủy bỏ, em có cần thiết phải bám riết lấy không buông như vậy không?"
"Lòng em mang tâm tư muốn gặp anh ta nhằm mục đích gì đây, tính giở trò điêu ngoa tìm sếp của tôi để mách lẻo, muốn để anh ta làm chủ cho em sao?"
"Thật sự là viển vông, em nghĩ anh ta là người em muốn gặp thì có thể gặp được sao?"
Người bồi bàn sầm mặt đang định nhúng tay can thiệp ngăn cản Chu Tiêu, cánh cửa căn phòng nghỉ vội vã bị ai kéo từ bên trong mở ra.
Chờ đến lúc người bên trong bước ra ngoài, Chu Tiêu sững sờ, tất cả mọi người trong sảnh tiệc cũng ngây người.
Bùi Tứ Dã vác theo 1 khuôn mặt giống Chu Tiêu đến 8 phần, trang phục tùy ý, thế nhưng phong thái ung dung phóng khoáng đi về phía bên này.
Xung quanh vang lên 1 trận tiếng hít thở phóng đại.
"Trời ạ! Hai vị tiểu Bùi tổng!"
"Trời đất ơi, đâu mới là thật? Cái này cũng quá giống nhau rồi!"
"Đâu là thật á? Rất rõ ràng mà, người mặc đồ thể thao kia rõ ràng khí tràng mạnh mẽ, chắc chắn người này là bản gốc rồi!"
Chu Tiêu kinh ngạc nhìn Bùi Tứ Dã, dường như nghĩ mãi không thông lý do vì sao Bùi Tứ Dã lại cùng hắn đồng thời xuất hiện trước mặt mọi người.
Hắn chi số tiền lớn mời Bùi Tứ Dã làm thế thân, chẳng phải là vì muốn tàng hình hoàn hảo sao, hiện tại chẳng lẽ vì sự xuất hiện của Minh Trừng, mà anh ta nảy sinh bất mãn rồi?
Chỉ khoảng mười mấy bước chân, sắc mặt Bùi Tứ Dã thâm trầm lạnh lẽo, vừa đi vừa thong thả cuộn ống tay áo lên, mỗi 1 bước đều mang theo cảm giác áp bức mười phần.
Chu Tiêu hoảng hốt, hắn dường như không biết có nên lộ ra sự nhút nhát trước mặt mọi người hay không, nhưng khi Bùi Tứ Dã đứng trước mặt hắn, hắn vẫn bất giác khom lưng cúi đầu.
"Xin lỗi, tôi sẽ lập tức đuổi cô ta đi ngay."
"Xin ngài giơ cao đánh khẽ, cô ấy chỉ là nhất thời hồ đồ chạy đến đây, tôi đảm bảo chuyện như vậy sau này sẽ không bao giờ xảy ra nữa."
Chu Tiêu vừa nói vừa đưa tay định kéo tôi lại, nhưng cổ tay lại bị Bùi Tứ Dã túm chặt lấy.
Bùi Tứ Dã ánh mắt âm u nhìn chằm chằm hắn, bàn tay dần dần tăng sức lực.
"Bạn gái của chính tôi muốn gặp tôi, tại sao không phải là muốn gặp là có thể gặp?"
"Từ lúc nào chuyện nhà của tôi cũng đến lượt anh nhúng tay vào rồi?"
Chu Tiêu đau đớn khom người xuống, trên trán lấm tấm 1 lớp mồ hôi li ti.
"...Xin, xin lỗi, Bùi tiên sinh! Nhưng những lời ngài nói tôi không được rõ lắm, tôi hoàn toàn không hề ngăn cản bạn gái của ngài..."
Bùi Tứ Dã không hé 1 lời, đột nhiên tăng mạnh sức lực, cho đến khi Chu Tiêu đau đớn quỳ 1 gối xuống đất anh mới miễn cưỡng buông tay ra.
"Anh không có, vậy tại sao lại cản đường bạn gái tôi dây dưa không buông?"
Anh vừa nói vừa quay đầu liếc xéo tôi 1 cái, vẻ mặt bất mãn đứng sát bên cạnh tôi.
"Có tiền đồ nhỉ!"
Anh mỉa mai kỳ quái.
"Cái bản lĩnh đêm qua với tôi đâu rồi?"
"Bị bắt nạt không biết tìm tôi chống lưng sao?"