Cho đến khi Bùi Tứ Dã đứng bên cạnh tôi, Chu Tiêu mới kinh ngạc nhận ra, bộ quần áo trên người tôi vừa bị hắn chế giễu, vậy mà lại là đồ đôi với Bùi Tứ Dã!
Hắn không dám tin vào mắt mình nhìn chằm chằm chúng tôi, dường như đoạn đối thoại của Bùi Tứ Dã làm hắn không thể lý giải nổi.
Hắn nghe đã lâu mà vẫn không thể tiêu hóa được sự thật tôi là bạn gái của Bùi Tứ Dã.
Hắn xoa xoa cổ tay, dường như đau đến tột cùng, hốc mắt dần ửng đỏ.
Hồi lâu, hắn mới tự mình lên tiếng.
"...Xin lỗi Bùi tổng, tôi sẽ giải quyết tốt chuyện gia đình mình, để ngài phải chê cười rồi, tôi sẽ đưa vị hôn thê của mình rời khỏi đây ngay."
Giọng điệu của hắn vô cùng nhẫn nhịn hèn mọn, thế nhưng động tác lại lưu loát đứng dậy, nắm lấy cổ tay tôi muốn kéo đi.
Bùi Tứ Dã nghiêng đầu, đưa tay cản ngay giữa tôi và Chu Tiêu.
"Nghe không hiểu tiếng người sao?"
"Người của tôi, đến lượt anh mang đi sao?"
Bùi Tứ Dã nghiêng đầu ở góc độ vừa vặn, cố tình để lộ rõ vết xước tôi cào trên cổ anh đêm qua.
Sáng chói lóa, mang ý vị khiêu khích giương oai với Chu Tiêu.
Sắc mặt Chu Tiêu thoắt cái trắng bệch, hắn loạng choạng 1 bước, hơi thở gấp gáp.
"Minh Trừng, đi về cùng anh." Giọng nói của hắn phát run.
Tôi mạnh bạo hất văng tay hắn.
"Cút xéo đi, đừng ép tôi tát anh thêm phát nữa!"
Nói xong tôi nép sát ra phía sau lưng Bùi Tứ Dã.
Khóe miệng Bùi Tứ Dã nhếch lên không ép xuống được nữa.
Anh dường như đã tìm được chuyện gì đó còn thú vị hơn cả việc dạy dỗ Chu Tiêu, vì vậy không kịp chờ đợi hướng về phía bảo vệ vẫy vẫy tay.
Nhân viên an ninh ùn ùn kéo vào, Chu Tiêu ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có, trực tiếp bị bịt miệng lôi tuột vào trong thang máy.
Bùi Tứ Dã xoay người nắm lấy tay tôi, ý cười ngày 1 đậm.
"Rất tốt, trẻ nhỏ dễ dạy!"
Trong phòng nghỉ của Bùi Tứ Dã, bản hợp đồng được đặt giữa 2 chúng tôi.
Bùi Tứ Dã cầm bút: "Nghĩ kỹ rồi chứ, tôi chuẩn bị ký tên đấy."
Tôi nghiến răng cạn lời lườm anh 1 cái.
Ngủ cũng đã ngủ rồi, tôi còn có chuyện gì chưa nghĩ kỹ nữa chứ?
Bùi Tứ Dã dường như nhìn thấu ánh mắt của tôi, nhịn cười dứt khoát ký xuống tên mình.
"Yên tâm, em nghĩ kỹ hay chưa tôi đều sẽ ký."
Nói xong anh vứt bút xuống đi vòng qua phía bên kia bàn làm việc, tựa người vào mép bàn ngay trước mặt tôi.
Chiếc ghế tôi đang ngồi bị anh thuận tay kéo lại sát vào người anh, anh cúi người kề sát.
"Chọc em 1 chút thôi, tôi chỉ là không nhìn quen cái điệu bộ ra vẻ không quen biết tôi của em."
Bàn tay anh áp lên bên sườn cổ tôi, nhích dần ra phía sau, chậm rãi đỡ lấy gáy tôi.
"Nhưng tôi rõ ràng nhớ kỹ, đêm qua em ở trên giường, đâu có xa lạ như thế này."
Khuôn mặt tôi thoắt cái đỏ bừng nóng ran, liền theo phản xạ né tránh ra sau, lại bị chân anh câu chặt giữ lấy chiếc ghế.
Hơi thở ấm áp mơn trớn quẩn quanh vành tai.
"Chưa quen cũng không sao, ngủ cùng nhau nhiều 1 chút là quen thôi."
Bùi Tứ Dã nói quả không sai, quấn quýt trên giường lâu, anh liền quen thuộc đến mức bắt đầu cùng tôi giãi bày tâm sự.
"Rõ ràng em biết mình nhận nhầm người, tại sao cứ khăng khăng phải đâm lao thì phải theo lao?"
"Nếu không phải tên cặn bã đó để lộ dấu vết, có phải em định vĩnh viễn không để ý tới tôi nữa không?"
Anh cố chấp nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt ủy khuất giống hệt như người thiếu niên ở nơi núi sâu năm ấy.
Tôi bần thần đưa tay vuốt ve nốt ruồi nơi khóe mắt anh.
Thế là đôi mắt anh dần phủ lên 1 tầng hơi nước mỏng manh.
"Gã cặn bã đó căn bản không có!!!"
Thật vậy, Chu Tiêu không có nốt ruồi này!
Khoảng thời gian hắn theo đuổi tôi, tôi cũng từng hỏi qua hắn, hắn lại mập mờ qua loa đáp rằng mọi nốt ruồi trên mặt đều đã được làm mất đi hết rồi.
Tôi lại hỏi hắn có phải hồi trung học đã từng bị trúng độc ở trong rừng sâu hay không.
Hắn nói trước đây từng ốm 1 trận, nên đều không thể nhớ rõ.
Cho đến ngày hôm đó tôi gặp lại Bùi Tứ Dã.
Vài năm qua Tập đoàn Bùi thị liên tục rầm rộ thu thập công thức cao dược trị độc rắn trong dân gian, với điều kiện cực kỳ hậu hĩnh, thế nên tôi liền mang theo phương thuốc tìm đến Bùi Tứ Dã.
Lúc đó Chu Tiêu vẫn luôn đi cùng tôi, khoảnh khắc chạm mặt Bùi Tứ Dã, cả 3 người chúng tôi đều sững sờ kinh ngạc.
Cảm xúc của Bùi Tứ Dã có phần mất kiểm soát, anh bình ổn hồi lâu, cuối cùng ngay cả hồ sơ xin ứng tuyển của tôi cũng không thèm lật xem.
Chu Tiêu bị anh ta mời ra ngoài, để lại tôi 1 mình.
Hai tay anh chống lên mặt bàn làm việc, gắt gao trừng mắt nhìn tôi.
"...Anh đã tìm em rất nhiều năm."
"Anh quay về núi, mọi người đã dọn đi đâu mất, anh chỉ nhớ ông ngoại muốn để phương thuốc được sản xuất số lượng lớn, cho nên anh dùng giá cao thu mua đơn thuốc."
Vừa nói hốc mắt đã đỏ lựng, anh tóm lấy bản hợp đồng trên bàn, mu bàn tay nổi rõ đường gân xanh.
"...Muốn anh ký cũng được thôi."
"Chia tay với hắn, ở bên cạnh anh."
Nhưng lúc đó tôi đã nghĩ thế nào, tôi tuy kinh hoàng trước việc bản thân nhận nhầm người, thế nhưng đoạn tình cảm suốt 2 năm với Chu Tiêu không phải là giả.
1 tháng rung động mập mờ hiển nhiên không thể so sánh với 2 năm sớm chiều bên nhau, mặc dù trong lòng ngổn ngang nhưng tôi vẫn dứt khoát từ chối Bùi Tứ Dã.
Ngày hôm đó cảm xúc của Bùi Tứ Dã vô cùng kích động, thậm chí không tiếc buông lời đe dọa không khách khí với Chu Tiêu.
Vì vậy sau 1 hồi cân nhắc, tôi liền gật đầu đồng ý với vụ cá cược đó.
"3 tháng, trong vòng 3 tháng nếu hắn ta không thay lòng đổi dạ, hợp đồng này anh sẽ ký, đồng thời vĩnh viễn không được đến phá hỏng cuộc sống của bọn tôi."
"Nếu không, em là của anh!"
Tôi chưa từng nghĩ rằng bản thân sẽ thua.
Nhưng ngày hôm đó lúc tôi vừa rời khỏi văn phòng Bùi Tứ Dã, Chu Tiêu lại dùng ánh mắt tràn ngập mừng rỡ giơ thông báo tuyển dụng thế thân lên cao gọi tôi.
Tôi đã từng ngăn cản Chu Tiêu.
Tôi nói tôi hoàn toàn không cần 1 hôn lễ lộng lẫy sa hoa đến thế, tôi van xin hắn hãy tránh xa Bùi Tứ Dã.
Nhưng hắn chỉ mải miết soi gương lặp đi lặp lại vuốt ve chỉnh sửa bộ vest đắt tiền kia.
Trong miệng đều là những khao khát ao ước về 1 cuộc sống xa hoa...