Sau 1 tuần xác lập quan hệ cùng Bùi Tứ Dã, Chu Tiêu tìm được cơ hội gặp tôi.
Hắn hùng hổ lao tới nắm chặt lấy tôi, giả vờ giả vịt ngó qua nhìn lại trên dưới kiểm tra tôi 1 vòng.
"Minh Trừng, anh biết em là bị hắn cưỡng ép, em có nỗi khổ tâm anh đều biết cả."
"Bọn họ có quyền có thế, chúng ta đắc tội không nổi, em đã phải chịu khổ rồi, tuy nhiên em cứ yên tâm, chỉ cần em bằng lòng quay về anh sẽ không trách em."
Vừa nói hắn vừa kéo tôi muốn đưa tôi lên xe của hắn.
"Về nhà cùng anh, lễ đính hôn anh sẽ tranh thủ làm bù cho em sớm nhất có thể, nhưng em phải thông cảm cho anh, anh không đủ khả năng kinh tế để bố trí như cũ nữa, em sẽ thấu hiểu cho anh đúng không?"
Tôi từ từ đẩy tay hắn ra, lạnh lùng hỏi.
"Anh sẽ không trách tôi?"
"Anh không quên mất 1 sự thật rằng anh đã bị tôi đá rồi chứ, anh lấy thân phận gì mà đòi trách tôi?"
Sắc mặt Chu Tiêu cũng dần lạnh lẽo đi.
"Em không phải là bị ép buộc?" Hắn dùng ánh mắt tràn đầy thất vọng nhìn tôi.
"Minh Trừng, thật không ngờ em lại là loại người như vậy, em chắc chắn là vì phần hợp đồng kia của ông ngoại em phải không?"
"Coi như anh đã nhìn lầm người, em lại dám vì 1 bản hợp đồng mà bán rẻ thân xác của chính mình!"
Tôi khoanh tay lại, hờ hững nói.
"Không sai, là vì hợp đồng kia."
"Nhưng ngoài hợp đồng ra, còn có 1 nguyên nhân rất quan trọng."
Ánh mắt Chu Tiêu bộc lộ rõ vẻ khinh bỉ.
Tôi chằm chằm quan sát hắn ta, 1 bước rồi 1 bước ép sát gần.
"Tôi nhớ ở lần đầu tiên gặp mặt tôi từng hỏi anh, anh có phải đã từng trúng độc ở vùng núi sâu Quý Châu hay không."
Mọi biểu cảm trên mặt Chu Tiêu cứng đờ.
"...Thì sao chứ?"
"Anh đã nói dối!" Tôi gằn từng chữ 1.
Chu Tiêu làu bàu bằng vẻ thiếu tự tin.
"Thời gian đã lâu, không thể nhớ rõ cũng là lẽ thường."
"Thế nốt ruồi ở nơi khóe mắt thì sao?"
Lần này, Chu Tiêu sững sờ.
Hắn dường như sực nhớ ra, mỗi lần đóng vai thế thân Bùi Tứ Dã hắn đều phải chấm thêm 1 nốt ruồi ở viền khóe mắt.
Thần thái của hắn chuyển từ kinh ngạc đến bừng tỉnh ngộ, sau đó là tức giận ngút trời.
Hắn trừng to mắt nhìn tôi chằm chằm.
"Cho nên, không phải là bán rẻ thân xác gì, mà là tình cũ bùng cháy lại?"
Hắn không trả lời mà hỏi ngược lại, do đó tôi dứt khoát không ngần ngại giáng cho hắn 1 cái tát.
"Đúng vậy, ngày trước mắt bị mù, nhận nhầm mắt cá thành trân châu, may mắn là mọi thứ vẫn chưa muộn."
Chu Tiêu ôm lấy khuôn mặt, phẫn uất nhìn tôi.
"Cô bảo ai là mắt cá?"
Tôi đổi tay tát thêm 1 cái nữa.
"Ai mắng tôi là lương thực thô, tôi sẽ nói kẻ đó là mắt cá."
"Anh không hổ danh có thể hoàn thành tốt công việc thế thân, bản thân anh vốn đam mê giả mạo người khác, cũng coi như là chuyên môn nghề nghiệp."
Chu Tiêu tức đến điên người, nắm lấy cổ tay tôi hất mạnh ra.
"Đừng ảo tưởng úp cái mũ đó lên đầu tôi thì sự thay lòng đổi dạ của cô có thể danh chính ngôn thuận ngụy tạo!"
"Còn nói là tình cũ bùng cháy lại, nói thẳng ra chẳng qua là tìm 1 cái cớ cho sự hám hư vinh mà thôi! Tôi nói cho cô nghe Minh Trừng, đừng vội đắc ý quá sớm, vị hôn thê của thiếu gia xuất sắc hơn cô nhiều, cô sớm muộn gì cũng bị coi như đồ chơi vứt bỏ thôi!"
Ở chung với nhau 2 năm, 1 sớm lật mặt thành thù, nguyên bản đáy lòng khó tránh khỏi có vài phần chua xót.
Nhưng khi những lời này thốt ra từ miệng Chu Tiêu, 1 chút tình nghĩa cũng không còn sót lại nữa.
Tôi nhìn 2 dấu tay in lằn buồn cười trên mặt hắn, bỗng nhiên mỉm cười đầy đồng cảm.
"Thế còn anh, anh thử đoán xem bản thân mình có phải đồ chơi của Tô Du hay không?"
"Cô... cô đừng có nói hươu nói vượn, chúng tôi thanh thanh bạch bạch!" Chu Tiêu lắp bắp nói.
Tôi cười nhạo 1 tiếng.
"Ngu xuẩn đến mức ở ngay trong phòng VIP của người sử dụng lao động liếc mắt đưa tình cùng vị hôn thê của sếp, anh đoán xem Bùi Tứ Dã có tin tưởng 2 người thanh thanh bạch bạch không?"
Lần này Chu Tiêu triệt để ngây ngốc thẫn thờ.
Sắc mặt hắn trắng bệch, đại não quay cuồng tính toán.
Sau đó nhịn không được tự lẩm bẩm.
"Không thể nào, Tô Du nói căn phòng đó rất an toàn..."
"Tô Du sẽ không lừa gạt tôi, chuyện này tuyệt đối không có khả năng!"
Chu Tiêu không còn tâm trí bận tâm đến tôi, vừa lầm bầm vừa nhanh chóng leo lên xe ô tô rời đi.