Phong Sóc không chịu buông tay.
Anh bắt đầu xuất hiện ở những nơi tôi thường tới.
Không mang hoa.
Không mang quà đắt tiền.
Anh mặc lại quần áo cũ, đứng ngoài phòng nghiên cứu như muốn chứng minh mình vẫn là người đàn ông năm xưa.
Nhưng lần này, không ai cảm động.
Nhân viên đều biết anh đã làm gì.
Mỗi lần nhìn thấy Phong Sóc, bảo vệ lập tức mời anh rời đi.
Anh gửi cho tôi hàng trăm email.
Trong đó có ảnh những bữa cơm chúng tôi từng ăn.
Ảnh căn nhà cũ.
Ảnh con mèo đã mất.
Anh viết:
“Anh nhớ em.”
“Anh đã dọn lại căn nhà.”
“Đồ của em vẫn còn nguyên.”
“Anh nấu cơm rang rồi.”
Tôi không trả lời.
Một tuần sau, chủ nhà gọi cho tôi.
“Cô An, bạn trai cô vẫn chưa đóng tiền thuê tháng tới.”
“Tôi và anh ta đã chia tay.”
“Vậy những đồ đạc trong nhà…”
“Ông xử lý theo hợp đồng.”
Phong Sóc từng có thể mua cả tòa nhà.
Nhưng anh vẫn ở trong căn phòng thuê cũ, dường như chỉ cần giữ mọi thứ giống trước đây thì tôi sẽ quay lại.
Sau khi chủ nhà thông báo thu hồi phòng, anh mới thật sự hoảng loạn.
Đêm đó, Phong Sóc uống say rồi gọi cho Hạ Linh.
Anh không thể gọi cho tôi vì đã bị chặn.
“Bảo An Đình tới.”
Hạ Linh bật loa ngoài.
Tôi đang ngồi bên cạnh xử lý hồ sơ nên nghe rõ.
“Cô ấy không tới.”
“Cô nói với cô ấy, chủ nhà muốn vứt đồ của con mèo.”
Tay tôi khựng lại.
Phong Sóc tiếp tục:
“Tro cốt của nó vẫn ở đây.”
“Tôi đã mua một căn nhà.”
“Chúng tôi có thể chuyển qua đó.”
“Cô bảo An Đình đừng giận nữa.”
Hạ Linh lạnh lùng đáp:
“Phong Sóc, anh có biết mình đang làm gì không?”
“Cô ấy yêu tôi.”
“Chỉ là đang tức giận.”
“Cô ấy không thể hết yêu trong vài ngày.”
“Đúng.”
Tôi lên tiếng.
Đầu dây bên kia im bặt.
“An Đình?”
“Tôi từng yêu anh.”
“Không phải từng.”
Giọng anh run lên.
“Em vẫn yêu.”
“Ngay cả khi còn yêu thì sao?”
Tôi hỏi.
“Yêu một người không có nghĩa phải tiếp tục chịu đựng sự phản bội của người đó.”
“Anh sẽ bù đắp.”
“Có những thứ không thể bù.”
“Anh cho em tất cả cổ phần của anh.”
“Em không cần.”
“Anh từ bỏ Phong gia.”
“Không liên quan đến tôi.”
“Vậy em muốn gì?”
Phong Sóc gần như gào lên.
“Em nói đi.”
“Chỉ cần em nói, anh sẽ làm.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
“Vậy anh hãy ra làm chứng.”
Anh im lặng.
“Tới cơ quan điều tra.”
“Giao nộp tất cả tin nhắn, tài liệu và những gì anh biết về Phong thị, Trì thị.”
“Đừng che giấu cha anh.”
“Đừng bảo vệ Trì Mộng.”
“Anh làm được không?”
Phong Sóc thở nặng nề.
“Em biết điều đó sẽ khiến bố anh…”
“Tôi biết.”
“Vì vậy anh không làm được.”
“Không phải.”
“Anh cần thời gian.”
“Không cần.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Anh vẫn luôn như vậy.”
“Miệng nói có thể từ bỏ tất cả vì tôi.”
“Nhưng khi thật sự phải lựa chọn, anh vẫn chọn gia đình, quyền lực và lợi ích.”
“Phong Sóc, đừng nói yêu tôi nữa.”
“Anh chỉ yêu cảm giác tôi yêu anh.”
Tôi cúp máy.
Ngày hôm sau, tôi tới căn nhà cũ lấy tro cốt của con mèo.
Phong Sóc đã rời đi.
Trên bàn có một đĩa cơm rang nguội lạnh.
Bên cạnh là tờ giấy.
“Anh sẽ chứng minh cho em thấy.”
Tôi gấp tờ giấy lại, bỏ vào thùng rác.
Bởi vì tôi không còn cần anh chứng minh bất cứ điều gì.