“Em có b/ệ/nh à?”
Ba chữ ấy rơi xuống, lạnh lẽo hơn cả những mảnh sứ đang nằm dưới chân tôi.
Tôi cúi đầu nhìn cánh tay mình.
Vết c//ứa không sâu, nhưng khá dài. M/á/u đỏ chậm rãi trào ra, men theo cổ tay rồi nhỏ xuống nền gạch.
Phong Sóc nhìn thấy.
Ánh mắt anh khựng lại trong thoáng chốc.
Nhưng thay vì bước tới kiểm tra, anh chỉ siết chặt bàn tay, quay mặt sang chỗ khác như thể người vừa gây ra chuyện không phải mình.
“Anh không cố ý.”
Giọng nói ấy vừa cứng nhắc vừa thiếu kiên nhẫn.
“Là em cứ ép anh.”
Tôi bỗng bật cười.
Năm năm trước, khi chúng tôi mới quen nhau, Phong Sóc từng nói với tôi rằng anh ghét nhất những người đàn ông đổ lỗi cho phụ nữ sau khi làm họ tổn thương.
Khi ấy, tôi tin anh.
Tôi còn cảm thấy mình thật may mắn vì đã gặp được một người tử tế.
Bây giờ nghĩ lại, Phong Sóc nói đúng.
Anh thật sự rất ghét loại đàn ông đó.
Có lẽ vì anh ghét chính mình.
Tôi bước qua đống hỗn độn dưới sàn, đi vào phòng ngủ rồi kéo chiếc vali cũ từ gầm giường ra.
Phong Sóc đứng ngoài cửa.
“Em làm gì vậy?”
Tôi không trả lời.
Quần áo của tôi không nhiều.
Phần lớn tiền lương trong những năm qua đều được dùng để trả tiền thuê nhà, điện nước, mua thực phẩm và lo những khoản sinh hoạt chung.
Phong Sóc thường nói công việc của anh không ổn định.
Tháng kiếm được vài nghìn, tháng lại không có đồng nào.
Tôi chưa bao giờ trách móc.
Có những lúc tiền thuê nhà đến hạn mà anh vẫn chưa nhận được lương, tôi phải thức trắng nhiều đêm để nhận thêm việc, chỉnh sửa tài liệu và thiết kế bao bì cho khách hàng.
Mùa đông năm ngoái, tôi bị sốt vẫn phải ngồi trước máy tính đến bốn giờ sáng.
Phong Sóc ôm tôi từ phía sau, đau lòng nói:
“Sau này anh nhất định sẽ để em sống thật tốt.”
Khi đó, tôi còn quay sang an ủi anh.
“Không cần sau này. Bây giờ em đã cảm thấy rất tốt rồi.”
Hóa ra căn nhà này, những hóa đơn này, những ngày chật vật ấy chỉ là một phần trong trò chơi của anh.
Anh có thể kết thúc bất cứ lúc nào.
Chỉ có tôi thật sự sống trong nghèo khó.
Tôi gấp quần áo bỏ vào vali.
Phong Sóc bước tới, nắm lấy cổ tay không bị thương của tôi.
“An Đình, đủ rồi.”
“Anh đã xin lỗi.”
Tôi nhìn bàn tay anh.
“Buông ra.”
“Em định đi đâu?”
“Không liên quan đến anh.”
“Em còn có thể đi đâu?”
Khóe môi Phong Sóc cong lên, mang theo sự khinh thường mà trước đây anh chưa từng để tôi nhìn thấy.
“Bạn bè của em có ai giàu có không?”
“Người thân của em có ai ở thành phố này không?”
“Hay em định kéo vali ra ngoài thuê căn phòng vài mét vuông, rồi ngày mai lại quay về cầu xin anh?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Một gương mặt vẫn quen thuộc như thế.
Nhưng người trước mặt lại khiến tôi cảm thấy xa lạ đến đáng sợ.
Có lẽ đây mới là Phong Sóc thật sự.
Một thiếu gia sinh ra trong nhung lụa, từ nhỏ đã được người khác tung hô, chưa bao giờ tin rằng một người bình thường như tôi có thể sống thiếu anh.
Tôi rút tay ra.
“Anh yên tâm.”
“Cho dù phải ngủ ngoài đường, tôi cũng không quay lại.”
Sắc mặt Phong Sóc trầm xuống.
“Em nhất định phải làm mọi chuyện khó coi như vậy sao?”
“Tôi làm mọi chuyện khó coi?”
Tôi chỉ vào cánh tay đang chảy m/á/u của mình.
“Người giấu thân phận suốt năm năm là anh.”
“Người tham gia ván cược là anh.”
“Người nghe đám bạn sỉ nhục tôi mà không ngăn cản cũng là anh.”
“Người vừa n//ém bát làm tôi bị thương vẫn là anh.”
“Phong Sóc, từ đầu đến cuối, người khiến mọi chuyện trở nên khó coi đều là anh.”
Anh há miệng, dường như muốn nói gì đó.
Tôi không cho anh cơ hội.
Tôi kéo khóa vali, lấy chiếc hộp nhỏ trong ngăn tủ rồi đặt lên bàn.
Bên trong là chiếc nhẫn bạc Phong Sóc tặng tôi vào ngày kỷ niệm một năm yêu nhau.
Chiếc nhẫn chỉ có giá hơn hai trăm tệ.
Năm ấy, anh đứng dưới chân cầu vượt, gương mặt đầy áy náy.
“Anh không mua nổi kim cương.”
“Sau này có tiền, anh sẽ đổi cho em chiếc tốt hơn.”
Tôi vui đến mức ôm chầm lấy anh.
Tôi nói mình không cần kim cương.
Chỉ cần người tặng nhẫn là anh thì một chiếc nhẫn bằng sắt cũng đủ.
Tôi đã đeo nó suốt bốn năm.
Bây giờ ngón tay bỗng nhẹ bẫng.
Tôi lại cảm thấy dễ thở hơn bao giờ hết.
“Trả anh.”
Phong Sóc nhìn chiếc nhẫn, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
“An Đình, em đừng hối hận.”
“Tôi chỉ hối hận một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Hối hận vì đã lãng phí năm năm cho anh.”
Tôi kéo vali rời đi.
Ngay khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng Phong Sóc vang lên sau lưng.
“Em bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng mong anh đi tìm.”
Tôi không quay đầu.
“Cảm ơn.”
“Đó là điều tốt nhất anh có thể làm cho tôi.”