Sản phẩm đầu tiên của Thanh Ti được ra mắt sau ba tháng.
Chúng tôi không dùng tên “Mộng Tơ”.
Không sử dụng bất kỳ hình ảnh xa hoa nào.
Trên chai chỉ có một dòng chữ nhỏ:
“Dành tặng Nguyễn Thanh Hà, người đã tạo ra công thức đầu tiên.”
Trong buổi công bố, giáo sư Tống từ nước ngoài trở về.
Lưu Nhã cũng tới.
Bà đứng ở cuối hội trường, không dám bước lên.
Tôi chủ động mời bà lên sân khấu.
Lưu Nhã liên tục lắc đầu.
“Tôi không có tư cách.”
“Bà không có tư cách đứng cạnh mẹ tôi với tư cách đồng nghiệp.”
Tôi nói.
“Nhưng bà có tư cách đứng ở đây với tư cách nhân chứng đã lựa chọn nói ra sự thật.”
Lưu Nhã bật khóc.
Tôi không tha thứ cho bà.
Có những tổn thương không thể dùng một câu xin lỗi để xóa bỏ.
Nhưng tôi cũng không phủ nhận việc bà đã giao bằng chứng quan trọng.
Tha thứ và công nhận sự thật là hai chuyện khác nhau.
Lô sản phẩm đầu tiên bán hết trong mười phút.
Không phải vì tôi là người của Lâm gia.
Càng không phải vì scandal.
Mà vì hiệu quả của sản phẩm thật sự vượt xa những sản phẩm cùng loại.
Hàng nghìn người dùng đăng ảnh trước và sau khi sử dụng.
Các chuyên gia đánh giá công thức Thanh Ti là bước tiến lớn của ngành chăm sóc tóc.
Ba tập đoàn quốc tế đề nghị hợp tác.
Giá trị công ty tăng từ hai tỷ lên hai mươi tỷ chỉ trong nửa năm.
Những đối tác từng rút vốn gọi điện xin gặp.
Tôi không tiếp.
Người từng đóng cửa với chúng tôi lúc khó khăn không có quyền bước vào khi chúng tôi thành công.
Trong khi đó, Trì thị rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng.
Hàng loạt sản phẩm bị kiểm tra lại.
Người ta phát hiện không chỉ công thức của mẹ tôi.
Nhiều bằng sáng chế khác cũng có dấu hiệu bị chiếm đoạt hoặc ghi sai tên tác giả.
Cha Trì Mộng bị bắt tạm giam để điều tra.
Tài sản của gia đình bị phong tỏa.
Tòa biệt thự nơi Trì Mộng lớn lên bị niêm phong.
Những người từng vây quanh cô ta nhanh chóng biến mất.
Nhóm cậu ấm cô chiêu tham gia ván cược lần lượt đăng bài xin lỗi.
Có người nói mình còn trẻ không hiểu chuyện.
Có người nói bị Trì Mộng ép buộc.
Có người đổ toàn bộ trách nhiệm lên Phong Sóc.
Tôi không chấp nhận lời xin lỗi công khai của bất kỳ ai.
Luật sư tiếp tục khởi kiện.
Người phát tán ảnh riêng tư bồi thường.
Người công khai thông tin cá nhân chịu trách nhiệm.
Người vu khống phải đăng lời cải chính trong ba mươi ngày liên tục.
Từng người một.
Không ai được bỏ qua.
Một cô gái từng tham gia nhóm nhắn riêng cho tôi:
“Chị đã thắng rồi.”
“Chị còn cần ép chúng tôi đến mức nào?”
Tôi trả lời:
“Tôi không ép cô.”
“Tôi chỉ để pháp luật quyết định cái giá cho việc cô từng làm.”
Cô ta nói:
“Chẳng phải chị cũng không mất gì sao?”
Tôi nhìn câu nói ấy, đột nhiên hiểu ra vì sao những người như họ có thể tàn nhẫn đến vậy.
Bởi vì họ chỉ nhìn thấy những thứ có thể định giá.
Họ không hiểu một người phải mất bao lâu mới thoát khỏi ác mộng.
Không hiểu cảm giác nghi ngờ tất cả sự tử tế xung quanh.
Không hiểu năm năm tuổi trẻ bị lừa dối không thể trả lại bằng tiền.
Tôi không trả lời thêm.
Hạ Linh thay tôi gửi một tờ giấy triệu tập.
Đó là câu trả lời tốt nhất.