Nửa năm sau, phiên tòa liên quan đến vụ chiếm đoạt công thức chính thức mở.
Phong Sóc xuất hiện với tư cách nhân chứng.
Anh giao nộp toàn bộ tài liệu nội bộ mà mình từng tiếp xúc.
Trong đó có bản báo cáo của Phong Minh Viễn từ mười ba năm trước.
Bản báo cáo ghi rõ:
“Công thức có khả năng thuộc về Nguyễn Thanh Hà. Tuy nhiên, việc tiếp tục hợp tác với Trì thị mang lại lợi ích cao hơn so với rủi ro pháp lý.”
Chỉ một dòng ấy đã đóng đinh trách nhiệm của Phong thị.
Trong lời khai, Phong Sóc thừa nhận anh tiếp cận tôi theo yêu cầu của cha.
Mục đích ban đầu là tìm sổ ghi chép và dữ liệu mẹ để lại.
Anh cũng thừa nhận mình tham gia ván cược với Trì Mộng.
Thừa nhận lắp thiết bị định vị trong túi tôi.
Thừa nhận mang mẫu thử khỏi kho.
Nhưng anh khẳng định chưa từng sao chép công thức.
Kết quả điều tra cũng chứng minh điều đó.
Phong Sóc từng lấy mẫu về, định dùng thiết bị phân tích thành phần.
Nhưng cuối cùng anh dừng lại trước khi tiến hành.
Luật sư hỏi tại sao.
Anh nhìn về phía tôi.
“Vì tôi không muốn tiếp tục lừa cô ấy.”
Luật sư hỏi:
“Vậy tại sao anh không trả mẫu?”
“Vì tôi hèn nhát.”
“Trả lại mẫu đồng nghĩa phải giải thích nó đến từ đâu.”
“Anh có yêu nguyên đơn không?”
Thẩm phán lập tức nhắc nhở câu hỏi không liên quan.
Nhưng Phong Sóc vẫn trả lời.
“Có.”
Tôi ngồi phía dưới, không có phản ứng.
Sau phiên tòa, anh chờ tôi ngoài hành lang.
“Anh đã làm điều em muốn.”
“Tôi biết.”
“Em có thể…”
“Không thể.”
Tôi cắt ngang trước khi anh nói hết.
Phong Sóc cười khổ.
“Anh còn chưa nói.”
“Anh muốn hỏi chúng ta có thể bắt đầu lại không.”
Anh cúi đầu.
“Em hiểu anh thật.”
“Từng hiểu.”
“Vậy em cũng nên biết anh thật sự thay đổi.”
“Tôi tin anh đang thay đổi.”
Phong Sóc ngẩng lên, ánh mắt sáng lên.
Tôi tiếp tục:
“Nhưng sự thay đổi của anh không phải tấm vé để quay lại cuộc đời tôi.”
Ánh sáng trong mắt anh tắt dần.
“Anh ra làm chứng là việc đúng đắn.”
“Không phải món quà cho tôi.”
“Anh không thể dùng một việc đúng để xóa bỏ hàng trăm việc sai.”
Phong Sóc dựa vào tường.
“Anh không còn gì nữa.”
“Cổ phần bị thu hồi.”
“Bố anh bị điều tra.”
“Mẹ anh không chịu gặp anh.”
“Bạn bè đều tránh xa.”
“An Đình, anh thật sự không còn gì.”
Tôi nhìn anh.
“Anh vẫn còn chính mình.”
“Trước đây tôi cũng không có gia đình giàu có, không có tiền, không có quyền lực.”
“Tôi vẫn sống được.”
“Anh cũng có thể.”
“Nhưng không phải bên cạnh tôi.”
Tôi bước đi.
Phong Sóc không đuổi theo.
Có lẽ lần đầu tiên anh hiểu rằng có những cánh cửa một khi đã đóng lại thì không thể mở bằng tiền, quyền lực hay nước mắt.