Trì Mộng biến mất khỏi mạng xã hội một thời gian.
Tôi tưởng cô ta đã chấp nhận thất bại.
Nhưng trước ngày tòa tuyên án cha cô ta, phòng nghiên cứu nhận được một kiện nguyên liệu không ghi tên người gửi.
Nhân viên kho suýt đưa vào dây chuyền sản xuất.
May mắn quy trình của Thanh Ti yêu cầu kiểm tra từng lô hàng.
Kết quả phát hiện nguyên liệu chứa chất gây kích ứng mạnh.
Nếu bị trộn vào sản phẩm, người sử dụng có thể bị tổn thương da đầu nghiêm trọng.
Camera cho thấy người giao hàng sử dụng giấy tờ giả.
Nhưng biển số xe nhanh chóng được truy ra.
Chiếc xe thuộc về một người từng làm tài xế cho Trì gia.
C/ả/nh s/á/t bắt ông ta ngay trong đêm.
Sau vài giờ thẩm vấn, ông ta khai người chỉ đạo là Trì Mộng.
Cô ta bị bắt tại sân bay khi đang định ra nước ngoài.
Ngày bị đưa đi, Trì Mộng yêu cầu gặp tôi.
Tôi đồng ý.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau qua lớp kính.
Cô ta không còn váy áo hàng hiệu.
Không trang điểm.
Mái tóc rối bù.
Gương mặt hốc hác.
Nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn đầy căm hận.
“Cô hài lòng chưa?”
“Tạm được.”
Trì Mộng bật cười.
“Cô tưởng mình thắng sao?”
“Phong Sóc yêu cô thì thế nào?”
“Anh ấy vẫn lừa cô năm năm.”
“Cô có tiền thì thế nào?”
“Mẹ cô vẫn ch//ế/t rồi.”
Bàn tay tôi đặt trên đầu gối khẽ siết lại.
Cô ta thấy phản ứng ấy, càng cười lớn.
“Từ nhỏ tôi đã ghét cô.”
“Cô biết tại sao không?”
“Tôi không quan tâm.”
“Vì mẹ tôi.”
Trì Mộng nghiến răng.
“Bà ấy luôn nhắc tới Nguyễn Thanh Hà.”
“Bà ấy nói mẹ cô thông minh hơn bố tôi.”
“Nói nếu công thức được ghi đúng tên, mẹ cô sẽ trở thành người nổi tiếng trong ngành.”
“Bà ấy còn nói tôi chẳng bằng cô.”
“Tôi là đại tiểu thư Trì gia.”
“Còn cô chỉ là con của một người bị đuổi việc.”
“Dựa vào đâu cô được khen?”
Tôi nhìn cô ta thật lâu.
Cuối cùng, hóa ra lý do khiến Trì Mộng hành hạ tôi chỉ là vài câu so sánh của người lớn.
Một sự ghen ghét méo mó.
Một lòng tự trọng yếu ớt.
“Vì vậy cô vu khống mẹ tôi?”
“Vì vậy cô b/ạ/o l/ự/c tôi?”
“Vì vậy cô bảo Phong Sóc tiếp cận tôi?”
“Đúng.”
Trì Mộng áp sát lớp kính.
“Tôi muốn cô tưởng mình được yêu.”
“Sau đó phát hiện tất cả đều là giả.”
“Tôi muốn cô đau khổ giống mẹ cô.”
“Nhưng Phong Sóc lại yêu cô.”
“Anh ấy phản bội tôi.”
Tôi bật cười.
“Anh ta chưa từng thuộc về cô.”
“Cô im miệng!”
“Trì Mộng, cô thật đáng thương.”
Gương mặt cô ta méo đi.
“Tôi đáng thương?”
“Đúng.”
“Cô có gia đình giàu có.”
“Có cơ hội học tập tốt nhất.”
“Có mọi thứ mà người khác mơ ước.”
“Nhưng cô không biết làm gì ngoài việc giẫm đạp người yếu hơn để chứng minh mình hơn họ.”
“Tới cuối cùng, thứ khiến cô thất bại không phải tôi.”
“Là sự ngu xuẩn và độc ác của chính cô.”
Trì Mộng đập mạnh tay lên mặt bàn.
“An Đình!”
Tôi đứng dậy.
“Cô nói mẹ tôi đã mất.”
“Đúng.”
“Nhưng tên của bà đã được ghi lại.”
“Công thức của bà được hàng triệu người sử dụng.”
“Còn Trì thị sẽ biến mất.”
“Cha cô sẽ chịu trách nhiệm.”
“Cô cũng sẽ chịu trách nhiệm.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Người bị quên lãng không phải mẹ tôi.”
“Là các người.”