Kết quả xét xử được công bố sau đó không lâu.
Cha Trì Mộng bị kết án vì hàng loạt hành vi liên quan đến chiếm đoạt tài sản trí tuệ, làm giả chứng cứ, đe dọa nhân chứng và vi phạm quy định kinh doanh.
Những quản lý tham gia vụ việc năm đó cũng lần lượt nhận hình phạt.
Trì Mộng bị xử lý về hành vi phá hoại sản phẩm, vu khống, xâm phạm quyền riêng tư và nhiều hành vi khác.
Vụ b/ạ/o l/ự/c h//ọc đư//ờng xảy ra khi cô ta chưa thành niên nên không thể xử lý theo cách mọi người mong muốn.
Nhưng toàn bộ sự thật được ghi vào hồ sơ công khai.
Nhà trường cũ của tôi bị điều tra.
Hiệu trưởng khi ấy công khai xin lỗi.
Tòa nhà do Trì gia tài trợ bị đổi tên.
Một quỹ phòng chống b/ạ/o l/ự/c h//ọc đư//ờng được thành lập bằng khoản tiền bồi thường.
Tôi đặt tên quỹ là “Thanh Hà”.
Không phải để ghi nhớ đau khổ.
Mà để những học sinh từng giống tôi biết rằng họ không cần im lặng mãi mãi.
Phong Minh Viễn mất vị trí tại Phong thị.
Ông bị cấm đảm nhiệm chức vụ quản lý trong một thời gian dài và phải bồi thường khoản tiền lớn.
Phong thị bán nhiều tài sản để giải quyết khủng hoảng.
Tưởng Như Vân từng tìm tới Lâm Cẩn.
Bà hy vọng hai gia đình hòa giải.
Trong phòng tiếp khách, bà đặt một chiếc hộp nhung trước mặt tôi.
Bên trong là vòng cổ kim cương.
“Đây là quà gặp mặt tôi chuẩn bị cho con dâu.”
Tôi không chạm vào.
“Bà tìm nhầm người.”
Tưởng Như Vân cố nở nụ cười.
“Phong Sóc đã biết sai.”
“Nó vì cô mà ra làm chứng chống lại cha mình.”
“Cô còn muốn nó làm gì nữa?”
“Không làm gì.”
“Vậy tại sao không cho nó cơ hội?”
“Bởi vì tôi không muốn.”
Sắc mặt bà cứng lại.
“Cô vẫn còn trách chuyện cái bát?”
Tôi nhìn bà.
“Bà thật sự nghĩ mọi chuyện chỉ là một cái bát?”
“Đàn ông lúc nóng giận khó tránh khỏi…”
“Tưởng phu nhân.”
Tôi đẩy chiếc hộp trở lại.
“Bà không cần giải thích cho con trai.”
“Càng giải thích, tôi càng hiểu tại sao anh ta trở thành người như vậy.”
Bà đứng bật dậy.
“Cô đừng tưởng có Lâm gia thì muốn làm gì cũng được.”
Lâm Cẩn vừa bước vào, nghe thấy câu ấy.
Bà đặt túi xuống.
“Nó không cần Lâm gia cũng có thể làm điều nó muốn.”
“Công ty Thanh Ti hiện được định giá hơn năm mươi tỷ.”
“Cổ phần cá nhân của nó lớn hơn toàn bộ tài sản còn lại của Phong gia.”
“Cô mang một sợi dây chuyền tới bố thí cho ai?”
Gương mặt Tưởng Như Vân lúc trắng lúc đỏ.
Lâm Cẩn gọi trợ lý.
“Tiễn khách.”
Tưởng Như Vân bị mời ra ngoài.
Trước khi đi, bà quay lại nhìn tôi.
“Sau này cô sẽ hối hận.”
Tôi mỉm cười.
“Điều tôi hối hận nhất đã là yêu con trai bà.”
“Sau này sẽ không còn nữa.”