Tôi đến bệnh viện xử lý vết thương trước.
Bác sĩ hỏi tôi bị thế nào.
Tôi im lặng vài giây rồi nói thật:
“Bạn trai n//ém bát, mảnh vỡ bắn trúng.”
Bác sĩ ngẩng lên nhìn tôi.
“Có cần báo c/ả/nh s/á/t không?”
Trước đây, nếu có người hỏi như vậy, có lẽ tôi sẽ vội vàng giải thích rằng Phong Sóc không cố ý.
Nhưng hôm nay, tôi gật đầu.
“Có.”
Tôi cần một giấy xác nhận thương tích.
Không phải vì vết c//ứa này nghiêm trọng.
Mà vì tôi không muốn sau này, Phong Sóc có cơ hội đổi trắng thay đen.
Làm xong mọi thủ tục đã là gần mười một giờ đêm.
Tôi kéo vali tới một khách sạn nhỏ, thuê phòng trong ba ngày.
Vừa đặt hành lý xuống, điện thoại lập tức rung lên.
Phong Sóc chuyển cho tôi tám mươi vạn tệ.
Nội dung ghi chú chỉ có bốn chữ.
“Tiền sính lễ trước.”
Tôi nhìn con số trên màn hình, chậm rãi bật cười.
Năm năm qua, có lúc tôi chỉ thiếu vài trăm tệ để đóng tiền điện.
Có lần chiếc máy tính dùng làm việc bị hỏng, tôi phải vay tiền bạn thân mới mua được máy cũ.
Khi ấy Phong Sóc nói anh không có tiền.
Tôi chưa từng nghi ngờ.
Bây giờ, anh có thể tùy tiện chuyển tám mươi vạn, giống như ném cho một người ăn xin chút tiền lẻ.
Anh nghĩ tôi tức giận vì sính lễ tám vạn tám quá ít.
Anh nghĩ chỉ cần thêm một con số không, tôi sẽ vui vẻ quay lại.
Tôi lập tức chuyển trả toàn bộ.
Sau đó gửi cho anh một tin nhắn.
“Tiền thuê nhà tháng này tôi đã đóng. Tiền điện, nước và internet đã thanh toán đến cuối tháng. Đồ đạc tôi mua trong nhà, anh có thể giữ hoặc vứt đi. Từ hôm nay, chúng ta không còn quan hệ.”
Phong Sóc gọi tới.
Tôi tắt máy.
Anh tiếp tục gọi.
Một cuộc.
Hai cuộc.
Mười bảy cuộc.
Sau cùng, tôi chặn số.
Chưa đầy năm phút sau, một tài khoản lạ gửi lời mời kết bạn.
Ảnh đại diện là một chiếc xe thể thao màu bạc.
Không cần đoán tôi cũng biết là ai.
Phong Sóc chỉ gửi một câu.
“Đừng làm loạn nữa.”
Tôi từ chối lời mời.
Tài khoản thứ hai xuất hiện.
“Ngày mai anh đưa em đi xem nhà.”
Tôi tiếp tục từ chối.
Tài khoản thứ ba.
“Anh đã bảo người mang đồ ăn đến khách sạn. Xuống lấy.”
Lần này, tôi dừng lại.
Phong Sóc biết tôi đang ở khách sạn nào.
Tôi không hề nói cho anh.
Điều đó có nghĩa là trong suốt năm năm, có lẽ anh vẫn luôn cho người theo dõi tôi.
Tôi mở khóa vali, lấy chiếc điện thoại cũ mình đã không sử dụng từ lâu.
Sau đó tháo sim khỏi máy hiện tại, tắt nguồn rồi kiểm tra toàn bộ đồ đạc mang theo.
Cuối cùng, tôi tìm thấy một thiết bị định vị nhỏ được giấu trong lớp lót chiếc túi xách.
Chiếc túi ấy là món quà Phong Sóc mua cho tôi vào sinh nhật năm ngoái.
Anh nói đó là hàng giảm giá, chỉ hơn ba trăm tệ.
Bây giờ nhìn lại, đường may và chất liệu rõ ràng không thể thuộc về một chiếc túi rẻ tiền.
Tôi từng không hiểu hàng hiệu.
Càng không nghĩ người mình yêu sẽ lắp thiết bị theo dõi vào quà tặng.
Tôi đặt thiết bị lên bàn, chụp ảnh làm bằng chứng rồi gọi cho lễ tân.
“Một lát nữa có người mang đồ ăn đến, xin đừng tiết lộ số phòng của tôi.”
Lễ tân nhanh chóng đồng ý.
Tôi lại gọi cho người bạn thân duy nhất trong thành phố.
Tên cô ấy là Hạ Linh.
Chúng tôi quen nhau từ thời đại học.
Sau khi tốt nghiệp, cô ấy trở thành luật sư.
Tôi chưa kịp nói hết câu, Hạ Linh đã hỏi:
“Cậu đang ở đâu?”
“Khách sạn.”
“Gửi địa chỉ.”
“Muộn rồi.”
“An Đình.”
Giọng cô ấy nghiêm lại.
“Cậu gọi cho tớ vào lúc gần nửa đêm, còn bảo không có gì. Cậu nghĩ tớ ngu sao?”
Hai mươi phút sau, Hạ Linh xuất hiện trước cửa phòng.
Cô ấy vẫn mặc bộ vest dùng khi đi làm, tóc buộc vội sau gáy.
Vừa nhìn thấy miếng băng trên cánh tay tôi, sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.
“Phong Sóc làm?”
Tôi gật đầu.
Hạ Linh quay người định đi.
Tôi vội kéo cô ấy lại.
“Cậu đi đâu?”
“Đi giúp tên khốn đó hiểu thế nào là phòng vệ chính đáng.”
Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại rơi xuống.
Hạ Linh im lặng.
Cô ấy ôm lấy tôi, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng.
Tất cả sự mạnh mẽ mà tôi cố gắng duy trì suốt mấy tiếng cuối cùng cũng sụp đổ.