Năm phút sau, bên ngoài cửa vang lên một tiếng: "Tôi thay xong rồi, chị ra đi."
Tôi nhìn ông cố đã thay bộ đồ chống gió mới tinh, tay chân cậu ấy lúng túng không biết đặt vào đâu.
Tôi xua tay, ném bộ đồ cũ cho hệ thống.
Hệ thống vừa khóc vừa treo nó lên Siêu thị Vạn Giới: "Một bộ quần áo bông cũ nát nghiêm trọng, giá khởi điểm: 1 đồng vàng."
Tôi nhìn ông cố với diện mạo mới mẻ thì vô cùng hài lòng, bưng bát mì tôm định hâm nóng lại cho cậu ấy ăn.
Cậu ấy căng thẳng nhìn chằm chằm vào tôi, giống như sợ tôi sẽ hối hận vậy.
Tôi giải thích: "Mì này nguội rồi, tôi hâm nóng lại cho cậu, ăn đồ lạnh sẽ bị đau bụng."
Cậu ấy giật phắt lấy, cũng không thèm dùng dĩa.
Cậu ấy húp một hơi hết sạch nước dùng, sau đó lùa ba bốn miếng là ăn xong chỗ mì sợi.
Tôi thấy hơi xót xa, nhìn là biết đã bị bỏ đói nhiều ngày rồi.
Lúc trước vì sợ cậu ấy ăn không no, tôi đã cố tình cho thêm bốn vắt mì vào trong.
Ăn xong, cậu ấy không nhịn được mà liếm môi: "Không cần nóng đâu, mì này vẫn còn ấm mà. Thơm quá, chắc là đội trưởng của tôi cũng chưa từng được ăn bát mì nào thơm như thế này."
Cậu ấy ngập ngừng một lát rồi hỏi tôi: "Lúc nãy chị nói một bát bột mì rang đổi được năm chiếc màn thầu trắng, là thật hay là lừa tôi đấy?"
Tôi gật đầu: "Thật chứ, cậu có bao nhiêu tôi đổi bấy nhiêu."
Cậu ấy cúi đầu không dám nhìn tôi, lục lọi hồi lâu trong chiếc túi bao tải rách của mình, mãi mới lấy ra được chưa đầy nửa cân bột mì rang.
Chỗ bột mì rang đã bị băng tuyết làm cho đông cứng thành cục, cậu ấy có chút do dự, mãi không nói nên lời.
Tôi biết ông cố cảm thấy mình đang chiếm hời của tôi, lại muốn đổi màn thầu để cứu những người đồng đội của mình.
Tôi giật lấy túi bột, dùng tay ước lượng: "Chừng hơn một cân, tôi chiếm hời của cậu một chút, đổi cho cậu năm mươi chiếc màn thầu trắng nhé."
Trong lòng tôi thầm gọi: "Hệ thống, lấy màn thầu nhân thịt ra!"
Hệ thống: "..."
Tôi thuận tay lấy một chiếc ba lô siêu lớn từ trên kệ hàng, nhét năm mươi chiếc màn thầu vào bên trong.
Tôi đeo chiếc ba lô lên vai ông cố: "Tiền hàng sòng phẳng, lần sau có nhu cầu lại đến tìm tôi. Dù cậu ở đâu, cứ đi về phía nam 400 mét, sau đó gọi tên Tô Mai Mai là được."
Ông cố có chút tò mò: "Chị là tiên nữ hay là yêu quái? Có phải Phật Tổ phái chị tới cứu chúng tôi không?"
Tôi lắc đầu: "Đều không phải, cậu mau đi đi kẻo không đuổi kịp đơn vị đấy."
Đôi mắt cậu ấy sáng rực nhìn tôi một lúc: "Chị là một cô gái tốt, tôi sẽ nhớ kỹ chị."
Lúc bước ra khỏi cửa, cậu ấy hét lớn với tôi: "Tôi cũng họ Tô, tôi tên là Tô Ái Bị, lần này là chúng tôi chiếm hời của chị, có cơ hội chúng tôi sẽ báo đáp chị."
Sống mũi tôi cay cay, gật đầu một cái.
Tôi không những biết cậu họ Tô, tôi còn biết cậu là niềm tự hào của cả gia tộc họ Tô chúng tôi.