Nửa tháng sau, Tô Ái Bị nhân lúc mọi người đã ngủ say, lén lút đi về phía nam 400 mét, sau đó gọi một tiếng "Tô Mai Mai".
Ngay khắc sau, siêu thị hiện ra ngay trước mắt cậu ấy.
Tôi đang buồn chán không có việc gì làm, bỗng thấy ông cố xuất hiện ở cửa.
Hệ thống còn kích động hơn cả tôi: "Mau mở cửa!"
Tấm biển đèn neon trước cửa siêu thị vụt sáng, bước vào trạng thái kinh doanh.
Tôi kéo cậu ấy vào: "Tô Ái Bị, cậu đến làm ăn với tôi đấy à?"
Cậu ấy có chút ngại ngùng: "Chỗ các chị có còn đổi đồ bông nữa không?"
Hệ thống hét lên: "Thu thu thu! Chị Mai, mau đồng ý với cậu ta đi!"
Tôi giả vờ khó xử: "Thu thì có thu, nhưng lần này tôi có chút yêu cầu."
Cậu ấy hơi thất vọng: "Có yêu cầu gì chị cứ nói, nếu không được thì đổi đồ bông của nữ đồng chí có được không? Chúng tôi thì chịu đựng được, chỉ là các nữ đồng chí sợ lạnh hơn."
Tôi nhìn cậu ấy lại mặc bộ đồ bông rách nát mỏng manh kia, thở dài một tiếng.
Không cần hỏi cũng biết, bộ đồ chống gió tôi đưa cho ông cố chắc chắn đã bị cậu ấy nhường cho người cần hơn rồi.
Tôi ra lệnh cho hệ thống đi pha mì, lần này nó không một lời oán thán, không những cho thêm bốn vắt mì như cũ mà còn bỏ thêm hai quả trứng kho và nửa cân thịt bò bắp. Bưng ra một bát lớn đầy ắp.
Tôi bưng bát mì nói: "Ăn xong đi đã, rồi tôi mới đưa ra yêu cầu."
Tôi biết đói lâu quá mà ăn nhiều một lúc là không tốt, nhưng ông cố của tôi cũng bướng bỉnh quá.
Cho cậu ấy năm mươi chiếc màn thầu mà hai trăm người phải trụ được nửa tháng mới quay lại tìm tôi.
Tôi không để cậu ấy ăn căng bụng mà về thì sợ lần sau không biết bao giờ mới gặp lại.
Tôi còn mở thêm một chai giấm táo cho cậu ấy vừa uống vừa ăn.
Sau khi cậu ấy ăn no nê, tôi mới lên tiếng: "Lần trước cậu chỉ đổi một bộ, hiệu suất thấp quá."
"Tôi đưa cho cậu hai trăm bộ đồ chống gió mới, ngày mai cậu mang số quần áo cũ đến cửa cho tôi. Đúng rồi, cậu còn bột mì rang không? Nhu cầu bên tôi về món đó khá lớn, có làm được không?"
Cậu ấy phấn khích gật đầu: "Được chứ, được chứ, ngày mai tôi sẽ mang quần áo đến cho chị. Bột mì rang chúng tôi hiện còn khoảng mười cân, chị cần thì tôi đổi hết cho chị."
Tôi làm bộ làm tịch bảo: "Thống tử, đưa quần áo và màn thầu cho cậu ấy đi, nhớ là ngày mai phải mang quần áo cũ và bột mì rang đến đây đấy."
Ông cố có chút tò mò nhìn quanh quất: "Chị nói chuyện với ai thế? Ở đây còn có người khác sao?"
Tôi che miệng cười, không trả lời.
Tôi nhìn chiếc túi bao tải ông cố đang đeo mà nhíu mày, lại lấy thêm một chiếc ba lô từ trên kệ.
Tôi nhét đầy một túi trứng kho vào đó, nói là thù lao cho cậu ấy, rồi tận tay đeo lên vai cho cậu ấy.
Cậu ấy nhìn tôi nói: "Có ngày nào đó, tôi nhất định sẽ báo đáp chị."
Tôi xua tay: "Những thứ này đều là thứ cậu xứng đáng được nhận, trong mắt cậu chúng là đồ bỏ đi nhưng ở chỗ tôi biết đâu lại có tác dụng lớn. Lần sau có nhu cầu nhớ gọi tôi nhé."