Ông cố vừa bước ra khỏi cửa siêu thị, cảm thấy gió tuyết táp vào mặt cũng không còn lạnh nữa.
Tiếp đó là thấy hai trăm bộ đồ chống gió mới tinh được đặt trên mặt đất.
Hơn nữa còn có cả găng tay, giày, mũ, tất cả đều có lót lông!
Bên cạnh còn đặt năm trăm chiếc màn thầu nhân thịt nóng hổi.
Cậu ấy đeo túi trứng kho, chạy thật nhanh về gọi người ra khuân đồ.
Lần này chính ông cố bẻ từng chiếc màn thầu ra kiểm tra để chắc chắn không có vấn đề gì.
Từ Vân Sinh cử vài người lanh lẹ đi cùng ông cố chuyển đồ về.
Trong đơn vị bỗng chốc rộn ràng hơn cả ngày tết.
Từ Vân Sinh vung tay lên: "Lấy ba mươi chiếc màn thầu ra, gỡ nhân thịt ra rồi cùng trứng kho đem nấu canh cho những người yếu và các chị em phụ nữ, còn các nam đồng chí thì ăn phần vỏ màn thầu còn lại."
Không ai có ý kiến gì, tất cả đều ăn một cách ngon lành.
Ký ức về chiếc bánh bột trắng vẫn còn dừng lại ở bữa cơm giao thừa của nhiều năm về trước.
Trên khuôn mặt mỗi người đều hiện lên nụ cười đã lâu không thấy.
Sau khi mọi người đã ăn no, Từ Vân Sinh lấy hai trăm bộ đồ chống gió ra cho từng người lĩnh về thay.
Có người nghĩ nhiều liền bắt đầu móc họng, Từ Vân Sinh khó hiểu hỏi: "Cẩu Nhị Đản, cậu làm gì thế? Ăn no quá hóa rồ à?"
Cẩu Nhị Đản nghiến răng nghiến lợi: "Tôi thà chết đói cũng không thèm lấy quần áo và đồ ăn của bọn chúng. Đội trưởng, có phải anh đã hàng địch rồi không?"
Từ Vân Sinh bật cười, vỗ mạnh lên đầu Cẩu Nhị Đản một cái: "Thằng nào dám phản bội thì lão tử là người đầu tiên đá đít nó. Những thứ này coi như là chúng ta mượn, sớm muộn gì cũng phải trả thôi."
Anh ấy không có ngây thơ như cậu nhóc Tô Ái Bị kia, người ta rõ ràng là muốn giúp bọn họ vượt qua khó khăn.
Bây giờ cũng không phải lúc để khách sáo, có thể để anh em được sống tiếp thì cái danh dự gì đó cũng chỉ là hư ảo mà thôi.
Mọi người thay đồ chống gió mới vào, cơ thể cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Trời quá lạnh, khi thay giày, có mấy anh chàng không tài nào tháo được giày ra, vì nó đã dính chặt vào da chân mất rồi.
Sau đó bác sĩ Vương phải nghĩ cách dùng kéo cắt nát giày ra mới tháo được.
Tháo được ra rồi nhưng da chân cũng bị lột đi không ít.
Mấy anh chàng vô tư này vẫn còn cười hì hì: "Bác sĩ Vương, tôi đã nói là cứ mạnh tay xé ra là xong mà, lại còn lãng phí bao nhiêu củi lửa của đơn vị nữa."
Bác sĩ Vương hậm hực nói: "Phải rồi, xé ra rồi để nó nhiễm trùng, chân cũng không giữ được nữa thì ở đây làm gì, về nhà luôn đi." Nói xong liền quay ngoắt người bỏ đi.
Tô Ái Bị thấy cô ấy có chút kỳ lạ, liền lén lút đi theo.
Thấy bác sĩ Vương vốn được mệnh danh là nữ trung hào kiệt hằng ngày đang ôm gối ngồi khóc.
Bắt gặp cảnh này, cậu ấy có chút ngượng ngùng, suy nghĩ một lát vẫn bước tới an ủi: "Sao thế bác sĩ Vương? Mấy người bọn họ không biết ăn nói thôi, cô đừng giận, để tôi thay mặt họ xin lỗi cô."
Vương Mai lắc đầu, xì mũi một cái: "Tôi không giận bọn họ, tôi chỉ giận chính mình thôi. Nếu tôi có thể tiết kiệm thuốc men hơn một chút thì đã có thuốc bôi cho bọn họ rồi. Lúc nãy tôi thấy chân của Hầu Tử đã bị lạnh đến mức thối loét ra rồi mà cậu ấy vẫn giả vờ như không sao. Tôi khóc vì bản thân mình quá vô dụng."
Tô Ái Bị bỗng nhớ tới siêu thị thần kỳ kia: "Đồng chí Vương, cô nói cho tôi biết cô cần thuốc gì đi, để tôi đi thử xem."
Vương Mai không tin nổi nhìn Tô Ái Bị: "Cậu? Cậu định đi đâu kiếm thuốc chứ? Xung quanh đây đồng không mông quạnh. Đi xa quá thì nguy hiểm lắm."
Tô Ái Bị nói: "Tôi không gặp nguy hiểm đâu, cô cứ nói mau đi."
Thấy cậu ấy cố chấp, Vương Mai đành nói: "Vậy tôi nói nhé, cậu cứ lượng sức mà làm, hiện tại đang cần thuốc mỡ trị bỏng lạnh, thuốc cầm máu, nếu có thể kiếm được thuốc hạ sốt và thuốc kháng viêm thì tốt quá."
Tô Ái Bị ghi nhớ từng thứ một: "Được, để tôi đi thử."