Ông cố mang theo hai trăm bộ đồ bông cũ và mười cân bột mì rang, đúng hẹn xuất hiện ở cửa hàng: "Tô Mai Mai, tôi tới rồi đây!"
Hệ thống: "Đã đến lúc trình diễn! Đèn neon bật sáng, chào mừng một vị khách quý~~"
Tôi nhìn đống quần áo bông chất thành núi, Thống tử hiểu ý ngay lập tức:
"Hai trăm bộ quần áo bông cũ nát nghiêm trọng, giá khởi điểm: 200 đồng vàng."
"Mười cân bột mì rang thông thường (hương vị thô ráp), giá khởi điểm: 10 đồng vàng."
Quả nhiên, giây sau đã có người dùng cái giá cao nhất để mua:
"Vật phẩm 'Hai trăm bộ quần áo bông cũ nát nghiêm trọng' đã được bán với giá 2.000.000 đồng vàng."
"Vật phẩm 'Mười cân bột mì rang thông thường' đã được bán với giá 100.000 đồng vàng."
Hai triệu một trăm ngàn vàng vào túi, hệ thống vui mừng đến mức sắp bị treo máy.
Tôi thấy ông cố như đang có tâm sự, vẫn luôn chờ cậu ấy lên tiếng.
Một lúc sau, cuối cùng cậu ấy cũng không nhịn được mà nói: "Tô Mai Mai, chỗ chị có thuốc men không?"
Tôi vỗ trán một cái, chỉ mải nghĩ đến chuyện cho bọn họ ăn mà quên mất thuốc men cũng rất quan trọng, lúc trước đã chuẩn bị sẵn rồi mà chưa tìm được dịp để đưa.
May mà ông cố chủ động lên tiếng.
Bên này tôi còn chưa kịp gật đầu, vừa quay đầu lại thì Thống tử đã nấu xong mì cho ông cố rồi.
Bây giờ đã khác xưa, cái đứa hệ thống vắt cổ chày ra nước hôm nay lại nấu cho ông cố một bát mì vân thun thượng hạng.
Bên trong còn có đủ loại viên thả lẩu.
Đùi gà, thịt bò, móng giò cứ như không tốn tiền mà chất thành đống trong bát.
Tôi giật giật khóe miệng, chưa kịp nói gì thì ông cố đã bưng bát mì đến trước mặt: "Tôi hiểu rồi, tôi ăn xong rồi mới nói có đúng không?"
Mười phút sau, sạch sành sanh.
"Ợ... Bây giờ có thể nói được chưa?"
Ông cố ôm bụng ngồi trên ghế, có thể thấy rõ là bị Thống tử cho ăn đến mức khó chịu.
Thật thà quá đi mất, no rồi mà vẫn còn cố ăn cho hết.
Tôi lấy ra hai viên thuốc hỗ trợ tiêu hóa nhét vào miệng cậu ấy.
Cậu ấy giật mình nhổ ra: "Đây là thuốc à? Tôi không ăn đâu, tôi có thể mang về cho mọi người trong đơn vị ăn được không?"
Tôi xoa đầu: "Chú ơi, à không, Tô Ái Bị, cậu cứ ăn cái này đi đã, thuốc men chỗ tôi có đầy."
Ông cố nhìn tôi: "Vậy lần này điều kiện là gì? Số thuốc chúng tôi cần rất nhiều. Chị có yêu cầu gì cứ việc nói. Đội trưởng của chúng tôi bảo rồi, chị cần gì chúng tôi cũng sẽ cố gắng đáp ứng. Bây giờ không trả được thì sau này trả."
Tôi hỏi hệ thống: "Cậu nhập bao nhiêu thuốc rồi?"
Hệ thống đắc ý: "Một nghìn hộp penicillin, một nghìn hộp cephalosporin, amoxicillin có bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Vân Nam Bạch Dược các thứ thì tính theo thùng. Đủ cho đám người này dùng đến năm năm sau."
Tôi suy nghĩ một chút: "Đổi cephalosporin thành thật nhiều terramycin đi, ở đây không thử phản ứng thuốc được, thể chất của bọn họ cũng không giống với người tương lai chúng ta, ngỡ đâu có người bị dị ứng thì mệt lắm."
Tôi nói với ông cố: "Tôi có thể đưa cho cậu năm mươi hộp penicillin, năm mươi hộp terramycin, cùng với một lượng lớn thuốc trị chấn thương và bỏng lạnh."
Vẻ mặt ông cố giãn ra: "Chị nói đi chị muốn gì?"
Tôi có chút khó xử, bản thân vốn là muốn đi làm từ thiện, thêm nữa là từ đầu đến cuối bọn họ cũng chẳng có gì để đổi với tôi, thực sự chưa nghĩ ra là muốn cái gì.
Hệ thống liền đưa ra một ý kiến: "Chị Mai, đổi túi của bọn họ đi! Quần áo cũ còn bán được 10.000 vàng thì cái túi vải thô đó không lẽ lại không được giá."
Mắt tôi sáng lên: "Lần này tôi muốn lấy túi bao tải của các cậu, một cái túi bao tải tôi đổi cho cậu một cái ba lô mới cộng thêm một hộp thuốc bất kỳ."
"Vẫn quy tắc cũ, hai trăm cái trở lên mới đổi. Cậu về bàn bạc với đội trưởng của mình xem có được không."
Ông cố có chút vội vàng, ôm cái bụng đang căng tròn bước ra ngoài: "Tô Mai Mai, chị đợi tôi, mười lăm phút nữa tôi quay lại ngay."
Nhìn dáng vẻ vội vã của cậu ấy, tôi cười: "Không cần gấp, lúc nào tôi cũng ở đây."
Ông cố lắc đầu: "Bao nhiêu người đang đợi tôi mang thuốc về cứu mạng đấy. Chị không biết đâu, chân của một người bạn tôi bị lạnh đến mức thối như quả lê hỏng rồi. Bác sĩ Vương nói nếu không có thuốc thì có lẽ phải cưa chân thôi. Thế thì cậu ấy không còn là Hầu Tử nữa mà thành thằng què rồi."
Nước mắt tôi suýt nữa thì rơi ra, tôi chỉ muốn nhét ngay đống đồ đó vào tay ông cố để cậu ấy mang đi luôn cho rồi.
Nhưng lý trí bảo tôi không được làm thế, quy tắc của siêu thị là trao đổi, hơn nữa tôi không muốn để ông cố và những người khác cảm thấy nợ tôi.
Tôi giả vờ ra vẻ sốt sắng: "Tô Ái Bị, vậy cậu đi nhanh về nhanh nhé. Lô túi vải thô đó rất quan trọng với tôi."
Cậu ấy gật đầu, không nói gì thêm, co giò chạy biến ra khỏi siêu thị.
Siêu thị cách đơn vị của cậu ấy chỉ có 400 mét, nhưng những người khác không thể nhìn thấy chúng tôi.
Lúc trước khi Tô Ái Bị nói mình có thể kiếm được thuốc, liền không quay đầu lại mà đi luôn.
Bác sĩ Vương sợ xảy ra chuyện, vội vàng đi báo cáo với đội trưởng.
Từ Vân Sinh bảo cô ấy giữ bí mật, rồi rảo bước đuổi theo Tô Ái Bị.
Anh ấy không nhìn thấy cái trạm trao đổi nào như lời Tô Ái Bị nói, nhưng lại tận mắt chứng kiến Tô Ái Bị biến mất ngay tại chỗ, rồi lại đột ngột hiện ra.
Anh ấy trợn tròn mắt, theo bản năng định thò tay vào túi tìm điếu thuốc lá sợi, mới chợt nhận ra thời điểm này túi áo còn sạch hơn cả mặt mình.
Anh ấy tùy tiện bứt một nắm lá thông bỏ vào miệng nhai, anh ấy quá cần một thứ gì đó để lấy lại bình tĩnh.
Cùng với vị chua đắng dần lan tỏa, hai mươi phút sau, Tô Ái Bị lại xuất hiện tại chỗ cũ.
Cậu ấy chỉ mải mê chạy về, thậm chí còn không nhìn thấy Từ Vân Sinh đang đứng cách đó không xa.
Từ Vân Sinh nhanh chân đuổi theo, Tô Ái Bị tưởng bị phục kích, theo bản năng tung một đòn quật ngã.
Từ Vân Sinh giữ chặt lấy cậu ấy: "Ái Bị, là tôi đây!"
Tô Ái Bị trấn tĩnh lại: "Đội trưởng?"
Từ Vân Sinh: "Ừm, tôi nghe bác sĩ Vương nói cậu đi kiếm thuốc, tôi sợ gặp nguy hiểm. Thuốc men không giống lương thực, nếu thực sự khó kiếm quá thì thôi."
Tô Ái Bị thở không ra hơi: "Kiếm... kiếm được rồi đội trưởng ơi. Chủ cửa hàng nói muốn chúng ta dùng túi bao tải để đổi với cô ấy."
"Một cái túi bao tải là có thể đổi được một chiếc ba lô và một hộp thuốc."
Từ Vân Sinh không hổ danh là đội trưởng, anh ấy không có bị sốc đến mức mất hồn mất vía như Tô Ái Bị.
Trước một nguồn lợi khổng lồ, anh ấy lại trở nên bình tĩnh đến lạ thường.
Tô Ái Bị có chút sốt ruột, rõ ràng là một chuyện tốt lành, sao đội trưởng của mình lại im hơi lặng tiếng thế này.
Cậu ấy đánh bạo lay lay cánh tay Từ Vân Sinh: "Đội trưởng, mau đồng ý đi thôi, tay của Cẩu Nhị Đản và chân của Hầu Tử nếu không có thuốc thì bác sĩ Vương nói có lẽ không giữ được đâu."
"Anh về nói với cô gái tên Tô Mai Mai đó đi, đổi thì được, nhưng lần này đích thân tôi sẽ đi giao dịch với cô ấy."
Anh ấy muốn xem thử, cái người mà tùy tiện có thể lấy ra hàng trăm bộ đồ chống gió, hàng trăm chiếc màn thầu kia, giờ đây lại muốn dùng những chiếc ba lô tốt như thế để đổi lấy túi bao tải của bọn họ.
Người đó rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Chẳng lẽ, thực sự là Bồ Tát hiện thân cứu thế sao?