Cứ như vậy, tôi một lần nữa quay trở lại nhà họ Mạnh.
Nguyên chủ sau khi bị đuổi ra ngoài vào một năm trước, khi quay về đây, đã hoá thành một tấm ảnh trắng đen rồi.
Vì để được quay về nhà, cô ấy đã điên cuồng lấy lòng cha mẹ và anh em nhà họ Mạnh, thậm chí còn khóc lóc van xin đến tận trước mặt Mạnh Tuyết.
Mạnh Tuyết cười nói bảo tối nay cứ về nhà ăn cơm đi. Nguyên chủ đã tin, cảm ân đái đức với cô ta một trận rồi mới rời đi.
Nhưng đợi đến tối khi cô ấy về tới nơi, mới phát hiện cả nhà họ Mạnh đã rủ nhau ra rạp xem bộ phim mới lên sóng của Mạnh Tuyết.
Cô ấy lủi thủi đi tới bên ngoài dinh thự nhà họ Mạnh, bị gã bảo vệ mới tới nhầm thành kẻ trộm, đánh đập đuổi cổ ra ngoài một trận tơi bời.
Căn nhà mà cô ấy đã đặt cược vào đó quá nhiều sự kỳ vọng, rốt cuộc cũng chẳng thể vì cô ấy mà mở ra cánh cửa lấy một lần vào lúc cô ấy vẫn còn sống.
Nhưng tôi thì không giống thế, tôi là được người ta rước về đàng hoàng.
Thậm chí trước khi tôi trở về, Mạnh Tuyết đã bị xua đuổi cút đi trong bộ dạng xám xịt.
Có thể thấy trên thế giới này, dùng sự nịnh bợ để đối đãi với kẻ tàn nhẫn trước nay đều là vô ích. Bạn phải thóp chặt được lấy điểm yếu về lợi ích của họ thì mới có thể nắm được quyền lên tiếng.
Mãi cho đến tận khi tôi đã bước vào trong nhà, ánh đèn flash bên ngoài vẫn chưa hề có dấu hiệu ngưng nghỉ.
Mạnh Chính Đình trước mắt bấy giờ đã dỡ bỏ toàn bộ điệu bộ ra oai.
Ông ta vừa trải qua nỗi đau mất con, từ bệnh viện ra lại phải chạy đôn chạy đáo xử lý chuyện của Mạnh thị, tất cả những hành động lúc trước chẳng qua cũng chỉ là đang cố gắng gồng mình lên mà thôi.
"Nói đi, rốt cuộc mày đang quậy cái gì hả?" Mạnh Chính Đình hướng mắt nhìn về phía tôi, mang theo vài phần mệt mỏi.
Trước đây ở trong cái nhà này, nguyên chủ trong mắt ông ta chẳng khác gì không khí.
Dẫu sao ông ta cũng đã có người thừa kế Mạnh Kiệt rồi, Mạnh Tuyết lại cực kỳ biết cách mua vui chiều lòng họ, nên chuyện nguyên chủ sống hay chết ông ta cũng nào có thèm bận tâm.
Cô ấy có ở lại trong nhà hay bị đuổi cổ ra đường thì đối với ông ta mà nói cũng chẳng ảnh hưởng gì sất.
Trong sách ông ta phải chờ tới sau khi nguyên chủ chết đi, rồi bị đứa con gái Mạnh Tuyết mà mình dốc lòng chăm sóc đâm lén cho một vố, lúc đấy ông ta mới bắt đầu nhớ nhung đến cái tốt của nguyên chủ.
Đặc biệt là những năm tháng tuổi già thê lương rớt mồng tơi, vô tình lại phát hiện ra cuốn nhật ký mà nguyên chủ viết khi trước, từ đó mới tự dằn vặt nhớ thương người con gái này.
Nhưng hiện tại, con trai của ông ta đã đi bán muối, đứa con gái cưng chiều kia cũng bị đuổi ra khỏi nhà luôn rồi, ông ta không thể không nhìn thẳng vào tôi.
Tôi cũng lười rảnh rang đôi co với ông ta: "Mạnh Kiệt chết rồi, ông cũng đã già, hiện tại ông chỉ còn lại một người thừa kế trực hệ là tôi đây thôi. Giao cổ phần công ty cho tôi đi."
"Mạnh Khinh, tao vẫn chưa chết đâu! Còn cả cái chết của Mạnh Kiệt nữa, mày phải cho tao một lời giải thích đàng hoàng!" Mạnh Chính Đình bị những lời nói của tôi chọc giận, đôi mắt hừng hực nộ khí trừng trừng nhìn tôi, mang theo áp bách của kẻ ngồi ở vị trí cao ròng rã suốt một thời gian dài.
Thế nhưng tôi chỉ bình thản nhìn lại ông ta, trong ánh mắt thậm chí còn mang theo chút vẻ ghét bỏ chán chường.
Tôi hoàn toàn chẳng hề e sợ ông ta, những lời đe dọa này đối với tôi vô dụng.
Cuộc đối đầu thầm lặng này chẳng kéo dài được bao lâu, ông ta cứ như thể mới lần đầu tiên nhận thức được bản thân hóa ra vẫn còn một đứa con gái. Ông ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ngay sau đó lại hạ giọng nhún nhường mở lời: "Khinh Khinh, con thay đổi rồi."
Tôi vặc lại ông ta: "Ông thực sự nhớ rõ trước đây tôi mang bộ dáng thế nào ư?"
Mạnh Chính Đình trong thoáng chốc có hơi sượng sùng bối rối, ông ta còn muốn nói thêm cái gì đó.
Người phụ nữ trung niên mặc váy dài hai mắt đỏ hoe khóc lóc đột nhiên từ trên lầu xông thẳng xuống dưới:
"Mày vẫn còn mặt mũi dám về đây hả?! Đồ sao chổi, mày hại chết A Kiệt mà vẫn còn dám về, rốt cuộc mày muốn làm gì? Muốn hại chết cả tao luôn hay sao?!"
Bà ta gào khóc thảm thiết chạy một mạch tới trước mặt tôi. Vị quý phu nhân trước đây bất luận lúc nào hay ở đâu cũng luôn duy trì dáng vẻ thanh lịch thì giờ đây trông chẳng khác nào một người đàn bà điên.
Bà ta chồm lên muốn đánh tôi, thế nhưng người vừa mới đứng vững trước mặt tôi, cánh tay còn chưa kịp nâng lên, thì trên mặt đã ăn trọn một cái tát nảy lửa từ tôi.
"Bà xem mình trông có ra thể thống gì không, suốt ngày điên điên khùng khùng, làm mẹ người ta cái kiểu gì thế hả?!" Tôi cau mày tức giận quở trách bà ta.
Người sau lập tức bị ăn tát tới nỗi ngây ngốc, những sợi tóc rối bù xõa xuống dính chặt lên gò má sưng tấy của bà ta, trong lúc nhất thời bà ta vẫn chưa thể hoàn hồn.
Chẳng đợi bà ta phản bác, tôi lại xấn tới giáng thêm hai cái tát bốp bốp vào mặt bà ta.
Tát tới tát lui vẹo cả đầu trái phải, viền mắt của cả con người bà ta lúc này cơ hồ đỏ ngầu như máu.
Ôm gò má thù hận trừng mắt nhìn tôi: "Đồ đê tiện, đồ sao chổi, trả lại A Kiệt cho tao."
Chắc chắn là không thể trả lại được nữa rồi, A Kiệt yêu quý của bà ta đã bị ngã nát bét rồi còn đâu, có nhặt cũng không nhặt lên nổi nữa.
Chính người đàn bà coi con quý như sinh mệnh này, ngần ấy năm trời đã cưng chiều nuông chiều Mạnh Kiệt đến mức hắn ta ngày càng trở nên kiêu ngạo và ngu xuẩn.
Khiến cho hắn ta trong lúc chứng kiến sự đau khổ của cô em gái ruột thịt mình lại lựa chọn lờ đi và dung túng. Trong mắt của bọn họ, hy sinh một người để vẹn toàn thể diện cho cả gia đình là chuyện vô cùng bình thường. Tất nhiên, cái người bị hy sinh kia chắc chắn không bao giờ được phép là bản thân bọn họ.
Thỉnh thoảng bố thí lại dăm ba câu quan tâm tới người phải chịu ấm ức tủi thân, ấy là cực hạn của bọn họ rồi.
Thậm chí họ còn dựa vào chút quan tâm đó mà chìm đắm trong sự cảm động do chính mình tự biên tự diễn, tự cho rằng mình quả thực là một người lương thiện.
Giờ thì hay rồi, "thái tử" lương thiện đã chết, bà mẹ thái tử thì cũng suy sụp nát tan cõi lòng rồi.
Bà ta thoạt trông thần kinh đã có phần hoảng loạn, hai mắt trừng trừng nhìn chằm chằm tôi, tựa hồ như lúc nào cũng hận không thể xé toạc một mảng da thịt trên người tôi xuống.
Đây chính là ánh mắt khi cực kỳ thù hận một người.
Trí nhớ lại ùa về, vào cái lúc nguyên chủ mới vừa được đưa về nhà họ Mạnh, bà ta cũng mang bộ dáng thế này. Khoác trên người một thân váy trắng tinh khôi, đứng trên cao nhìn xuống nguyên chủ, cho đến khi đôi mày thanh tú ấy khẽ nhíu lại, phá vỡ tan tành sự dịu dàng hòa ái giả tạo trên gương mặt đó.
Bà ta nói: "Để A Kiệt chơi với một đứa vô giáo dục ở tầng đáy xã hội thế này, tôi thật sự không yên tâm chút nào."
Lúc thốt ra những lời đó, vẻ mặt của bà ta không hề che giấu sự chán ghét tột độ. Mà sự chán ghét kiểu này, nguyên chủ đã phải nhìn thấy vô số lần.
Gần đây nhất, là trong tiệc đính hôn của Mạnh Tuyết. Bà ta đã càu nhàu oán trách qua điện thoại với cô bạn thân của mình: "Đúng là đồ sao chổi, hồi đó rõ ràng đã vứt bỏ nó rồi, sao tự dưng nó lại có thể tự bò về được cơ chứ."
Khoảnh khắc ấy, nguyên chủ mới ngộ ra lý do vì sao bản thân lại bị ghẻ lạnh hắt hủi đến vậy. Chẳng qua là bởi ngay khi cô ấy vừa cất tiếng khóc chào đời, cả chồng và đứa con trai của người mẹ này đã lập tức chọn đi thăm cô ấy đầu tiên, mà bỏ mặc người mẹ đang phải chịu đựng sự giày vò đau đớn vì sinh khó.
Chỉ vì một cái lý do hoang đường nực cười đến thế, mà tạo nên một cuộc đời ngắn ngủi đầy rẫy bi kịch của cô ấy.
Vậy mà những người xung quanh vẫn luôn rót vào tai cô ấy rằng cha mẹ thật lòng yêu thương cô, chỉ là do xa cách nhau quá lâu rồi nên không biết phải bày tỏ ra sao cho đúng cách mà thôi.
Một cuộc đời khởi đầu bằng dối trá, để rồi lại kết thúc trong chính những lời dối trá.
Nhưng tôi thì không giống vậy, tôi có thể vung tay đánh trả lại.
Nhìn người mẹ đang ôm mặt khóc lóc đầy uất hận thù hằn trước mắt, bước chân tôi liên tiếp ép sát, thẳng thừng dồn ép bà ta phải lùi bước về phía sau.
Tôi nhìn thấy thân hình bà ta lùi lại từng bước một.
Lúc đến gần bàn ăn, bàn tay bà ta lén lút cầm lấy con dao ăn trên bàn.
Sau đó, bà ta giơ cao lưỡi dao sắc nhọn, định xông đến đâm thẳng vào tôi.
Lần này, người ngăn cản bà ta lại không phải là tôi, mà chính là người chồng, người cha trên danh nghĩa huyết thống của tôi.
Mạnh Chính Đình tóm chặt lấy cổ tay bà ta, mẹ Mạnh vẫn đang trong cơn cuồng nộ mà ra sức vùng vẫy.
Bà ta mở miệng chửi bới Mạnh Chính Đình, mắng ông ta không có huyết tính, là người cha hèn nhát nhất trên thế giới này.
Người thừa kế mà bọn họ đã dày công bồi dưỡng vừa mới chết, vậy mà ông ta đến cả việc báo thù cho con cũng không dám làm.
Bà ta càng mắng chửi, sắc mặt Mạnh Chính Đình lại càng trở nên âm trầm như muốn nhỏ ra nước.
Đến cuối cùng, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, ông ta thẳng tay tát một cú trời giáng vào mặt bà ta.
"Tôi đã nhắc nhở bà từ trước khi về đến nhà rồi. Chuyện A Kiệt nhảy lầu không liên quan gì đến Khinh Khinh cả, bà bây giờ lại đang lên cơn điên khùng cái quái gì thế?! Bà nhất định phải làm rùm beng kinh động lên, để cho thiên hạ bên ngoài nắm được đằng chuôi những vụ bê bối của nhà họ Mạnh thì bà mới cam lòng đúng không hả?!"
Tiếng quát tháo nghiêm khắc dường như đã thức tỉnh lại chút lý trí tàn dư của bà ta. Mẹ Mạnh ngẩng đầu lên, đối mặt trừng mắt với người đàn ông đã cưng chiều mình suốt nửa đời người.
Mạnh Chính Đình trông có vẻ cũng vô cùng hối hận vì cú bạt tai vừa rồi. Ông ta vừa định tiến lên phía trước để dỗ dành an ủi vợ mình.
Thì một tiếng hét chói tai vang lên. Bà ta đẩy mạnh ông ta ra, xoay người chạy như điên lên lầu, bà giúp việc đằng sau cũng vội vã chạy đuổi theo.
Mạnh Chính Đình xoay người lại, gương mặt tràn ngập vẻ mệt mỏi.
Đến nước này, ông ta cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà đôi co với tôi nữa, liền đi thẳng vào vấn đề: "Mạnh Khinh, rốt cuộc mày muốn gì?"
"Tôi đã nói rồi, tôi muốn toàn bộ nhà họ Mạnh."
Nói xong, tôi mỉm cười lướt qua ông ta, ngồi xuống bàn ăn rồi tự nhiên bắt đầu dùng bữa.
Xuyên qua luồng phản quang sáng rực của lưỡi dao ăn, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt đang tối sầm lại của Mạnh Chính Đình, và cả sát ý không hề che giấu trên gương mặt ông ta.