Đôi khi, nếu muốn khiến một người biến mất khỏi cuộc sống của mình là một chuyện rất dễ dàng.
Chỉ là vào thời khắc thiết yếu, sẽ cần phải trả giá bằng một chút hy sinh. Mà những hy sinh này là lớn hay nhỏ, còn phải xem xét kẻ mà bạn muốn giải quyết có khó xơi hay không.
Trở lại nhà họ Mạnh được tuần thứ ba, mẹ Mạnh ngày càng trở nên điên dại hơn. Bà ta thường xuyên la hét gọi tên Mạnh Kiệt trong nhà, rồi lại lẩm bẩm cười nói một mình với không khí.
Mạnh Tuyết thì lại càng thêm nôn nóng muốn được dọn về sống chung. Chuyện cô ta dọn ra khỏi biệt thự nhà họ Mạnh cứ như một tín hiệu phát súng khởi điểm, hoàn toàn khẳng định chắc nịch cho hàng loạt những bê bối trước đó. Cho dù Hứa Trạch có mua chuộc bao nhiêu thủy quân để cố gắng khống chế bình luận đi chăng nữa, cũng không cách nào thay đổi được cục diện hiện tại của cô ta: chẳng khác nào một con chuột chạy qua đường bị người người la ó đuổi đánh.
Còn về phần đàm phán giao thiệp giữa tôi và Mạnh Chính Đình, vẫn dậm chân tại chỗ không có lấy nửa điểm tiến triển.
Ông ta hy vọng tôi có thể nghĩ cho danh tiếng của nhà họ Mạnh, đứng ra đính chính lại những chuyện đã xảy ra trước đó, đồng thời chủ động ôm hết mọi lỗi lầm về phần mình.
Còn tôi thì lại hy vọng ông ta chết quách đi cho rảnh nợ, tốt nhất là lôi theo cả bà vợ cùng cô con gái nuôi của ông ta xuống lỗ, bởi vì tôi chẳng muốn phải chia sẻ tài sản với bất kỳ ai.
Chúng tôi chẳng thể đi đến được một tiếng nói chung.
Thế cho nên vào ngày hôm nay, ông ta vẫn ra khỏi nhà đi làm như thường lệ, vẫn giữ thái độ kiên quyết từ chối việc đưa tôi vào công ty.
Trước khi rời đi, sắc mặt ông ta tỏ vẻ vô cùng nghiêm trọng dặn dò vợ mình nhất định phải chăm sóc tốt cho tôi, đồng thời yêu cầu những người hầu trong biệt thự phải giám sát chặt chẽ.
Thế là ngay sau khi ông ta rời đi, đám người hầu quả nhiên đã làm theo lời dặn khóa chặt cửa chính lại, và kéo kín tất cả rèm cửa sổ ở khắp mọi nơi.
Tôi liếc mắt nhìn mẹ Mạnh đang nở nụ cười tủm tỉm. Bà ta hôm nay trông bình thường đến mức bất thường, không hề lên cơn điên, cũng chẳng còn gào thét nữa. Chỉ dùng tông giọng dịu dàng bảo tôi qua ăn trưa.
Thế nhưng những gợn sóng đen tối điên cuồng trào dâng ẩn giấu dưới đáy mắt bà ta lại chẳng thể nào che đậy nổi.
Mối hận thù đó chưa từng biến mất, nó chỉ bị giấu giếm vào sâu bên trong hơn mà thôi.
Mẹ Mạnh rảo bước đi về phía tôi, tỏ vẻ thân mật khoác lấy tay tôi.
Ánh mắt bà ta rơi vào khung chat trên màn hình điện thoại trong tay tôi, vờ như vô tình mở miệng hỏi: "Khinh Khinh, con đang nhắn tin với ai vậy?"
"Phóng viên." Tôi suy nghĩ một lúc, rồi lại đổi cách diễn đạt, "Gọi anh ta là đệ nhất paparazzi của giới giải trí thì hợp lý hơn. Nhà mình dạo này đúng là có quá nhiều tin nóng xảy ra mà. Anh ta chủ động tìm đến con, sợ con xảy ra chuyện, đã đồng ý rằng nếu trong vòng ba tiếng đồng hồ con không gọi điện để trao đổi một tín hiệu cụ thể với anh ta, anh ta sẽ lập tức báo cảnh sát giúp con đấy."
Nói đoạn, tôi quơ quơ chiếc điện thoại trước mặt mẹ Mạnh: "Anh ta biết rất nhiều bí mật trong giới giải trí, nói không chừng trong đó có cả những chuyện mà bà đang muốn biết đấy."
Mẹ Mạnh nghe vậy, cũng chỉ tỏ vẻ thờ ơ cười trừ cho qua.
Bà ta kéo tôi vào phòng ăn, giọng điệu dịu dàng nói rằng đã tự tay chuẩn bị một bàn thức ăn ngon cho tôi.
Mà Mạnh Tuyết - kẻ mới bị đuổi ra khỏi cửa cách đây vài ngày trước - lúc này cũng đang thảnh thơi nhàn nhã ngồi sẵn trong phòng ăn.
Tôi đã sớm biết trước thông qua camera giấu kín được lắp đặt từ đêm hôm qua, ly rượu vang đỏ được bày trước mặt tôi kia đã bị tẩm thuốc.
Cảm nhận mùi dầu diesel thoang thoảng thoắt ẩn thoắt hiện trong không khí, nhớ lại biểu cảm hoảng loạn trên gương mặt của đám người hầu lúc rời đi hồi nãy.
Trong lòng tôi dâng lên một cỗ khoái cảm đầy bí ẩn. Người nhà họ Mạnh cuối cùng cũng đứng ngồi không yên rồi.
Hơn nữa lần này, có rất nhiều kẻ đang muốn tôi biến mất.
Mạnh Tuyết ngồi bên cạnh mẹ Mạnh đã sớm biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cô ta gần như chẳng màng che giấu sự độc ác trên gương mặt mình nữa. Cô ta nở một nụ cười đầy khiêu khích với tôi, ngay sau đó lại thân thiết ôm lấy cánh tay mẹ Mạnh, mong đợi tôi sẽ lại một lần nữa bày ra biểu cảm tổn thương đau lòng.
Nhưng tôi chỉ cúi mắt nhìn xuống màn hình điện thoại.
Tin nhắn từ người liên hệ gần nhất vẫn liên tục nhảy lên:
【Cô đã nghĩ kỹ chưa? Người nhà họ Mạnh không có ai là ngọn đèn cạn dầu đâu, cô tiếp tục ở lại nhà họ Mạnh xác suất cao sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng đấy.】
【Tất nhiên là, trong giới đã có người ra giá cao ngất ngưởng để mua tư liệu đen độc quyền của Mạnh Tuyết rồi. Nếu cô chọn tiếp tục ở lại nhà họ Mạnh, tôi sẽ không để cô chịu thiệt thòi về mặt lợi ích đâu.】
【Đến lúc đó cô muốn tung tin gì, tôi sẽ chiều theo ý cô.】
Tôi nhìn chiếc điện thoại một cái, mỉm cười tắt màn hình đi.
Sau đó, đứng bật dậy, cầm ly rượu vang đỏ kia lên, hắt thẳng vào mặt Mạnh Tuyết.
Dưới những tiếng la hét chói tai phát cuồng của cô ta, tôi lật tung cả chiếc bàn ăn, rồi túm lấy cổ áo cô ta, không lưu tình mà vung cho cô ta một cái tát.
Tôi đánh gãy dự định làm trò của cặp mẹ con này trước khi họ kịp phản ứng lại.
Thế là túm lấy mớ tóc đẹp đẽ của Mạnh Tuyết, kéo thẳng cô ta đập rầm vào bức tường lạnh lẽo.
Một cú, hai cú, cho đến khi máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ trên trán cô ta, bao phủ che khuất luôn cả khuôn mặt.
Mẹ Mạnh đứng bên cạnh trực tiếp hét lên chói tai. Bà ta đỏ ngầu hai mắt, lao về phía tôi như một con thú điên.
Giây tiếp theo, con dao ăn sắc lẹm đã kề ngay sát cổ Mạnh Tuyết.
Trên làn da trắng nõn mềm mại của cô ta lập tức hiện lên một vết cắt rướm máu.