"Nói ra kế hoạch hôm nay của các người đi." Tôi mỉm cười nhìn Mạnh Tuyết đang run rẩy không ngừng mà nói.
Và ở ngay đối diện tôi, tận mắt chứng kiến Mạnh Tuyết gặp nguy hiểm, mẹ Mạnh chật vật khựng lại bước chân. Theo bản năng bà ta quay đầu lại, muốn gọi đám người hầu trong biệt thự tới hỗ trợ.
Thế nhưng đám người hầu đã sớm biến mất dạng. Sau khi khóa chặt mọi cửa nẻo, bọn họ đã rút lui sạch sẽ khỏi nơi này.
Căn biệt thự này lúc bấy giờ gần như đã trở thành một cái lồng giam bị phong kín mít, và trong túi áo của nữ chủ nhân căn biệt thự, lại đang giữ chiếc chìa khóa duy nhất để mở lối ra bên ngoài.
Tâm trạng tôi hiện tại đang rất tốt. Mũi dao từ từ dịch chuyển lên trên, dừng lại ngay trên đôi gò má thanh tú của Mạnh Tuyết.
"Sự kiên nhẫn của tao không được tốt lắm, đừng bắt tao phải chờ quá lâu." Tôi nói, ghé sát vào tai Mạnh Tuyết, "Còn chậm trễ thêm nữa, lát nữa lửa bốc lên thì e là ai cũng không chạy thoát được đâu."
Mạnh Tuyết nghe vậy, cả người lại run lên bần bật. Cô ta mở to mắt nhìn tôi, nhưng lại bị máu tươi che khuất tầm nhìn, không thể nhìn rõ được.
Cảm giác chóng mặt vẫn chưa tan đi, cô ta chỉ có thể dựa vào cảm giác mà nở một nụ cười nịnh bọt với tôi.
Tôi nhìn bộ dạng nực cười lố lăng này của cô ta, không nhịn được huýt sáo một tiếng, rồi nói: "Muốn dàn dựng một vụ tai nạn bất ngờ, trước tiên phải biết cách nắm bắt thời gian xảy ra tai nạn. Các người khi chơi đùa với mạng sống bảo thủ quá rồi đấy, cho nên tao đã giúp các người đẩy thời gian cháy nổ lên sớm hơn ba mươi phút rồi."
Mạnh Tuyết giật mình kinh hãi, cả người rét run, hai bắp chân hầu như đứng không vững. Giọng nói thốt ra đã chẳng còn thành lời: "Là mẹ, là mẹ gọi tao tới. Mẹ bảo hôm nay nhất định phải báo thù, muốn tao đến để chứng kiến cảnh mày tự ăn trái đắng."
Tôi nhìn chiếc camera giấu kín gắn trên trần nhà vẫn đang không ngừng ghi hình, tâm trạng càng thêm phần khoan khoái. Thế là tôi tiếp tục hỏi cô ta: "Vậy kế hoạch của các người làm sao thế?"
Mạnh Tuyết theo bản năng muốn lảng tránh, nhưng lực tay đang bóp chặt cổ cô ta của tôi lại siết mạnh hơn. Dưới sự ngạt thở ngắn ngủi, cô ta lập tức khai ra tuốt tuồn tuột mọi thứ.
"Bọn... bọn tao định bỏ thuốc mày, sau đó quay video và chụp ảnh mày lại, rồi tung lên mạng. Nói mày vốn dĩ đã là một đứa lăng loàn không biết tự ái. Chỉ cần danh tiếng của mày thúi quắc, thì tự khắc sẽ có fan tới tẩy trắng cho tao." Lúc thốt ra những lời này, giọng nói của cô ta đã vương đầy tiếng nức nở gào khóc.
Đúng vậy, nếu không thể tẩy trắng cho chính mình, thì đành phải ngụy tạo ra một nạn nhân không hoàn hảo vậy.
Mạnh Tuyết vô cùng ranh ma, cô ta thừa biết cái xã hội này luôn luôn vô cùng hà khắc đối với những kẻ yếu thế.
"Đấy là chủ ý của ai?" Tôi tiếp tục tra khảo.
"Là... là mẹ..." Mạnh Tuyết run rẩy đôi môi, lời nói dối vừa định thốt ra, mũi dao lại ấn mạnh xuống. Giọt máu đỏ tươi lăn dài trên gò má, cô ta suy sụp hét lớn: "Là tao, đều là tao! Từ sau khi mày quay về nhà, tất cả những chiêu trò nhắm vào mày, đều là tao đứng ở sau lưng bày mưu tính kế!"
"Tao biết lỗi rồi, Mạnh Khinh, mày tha cho tao đi, mày muốn gì tao cũng cho mày." Cô ta khóc lóc thảm thiết mà cầu xin tha thứ.
"Hồi cấp ba mày xúi giục bạo lực học đường với bạn cùng lớp, khiến con nhà người ta trầm cảm nặng tự tử. Sau khi bước chân vào giới giải trí, mày lại bỏ thuốc một nữ diễn viên đối thủ, lừa cô ta lên giường với đạo diễn, rồi lại tự mình nhảy ra tố giác để dẫm đạp lên người ta mà trèo lên vị trí cao. Lúc mày làm những việc dơ bẩn đó, chắc bọn họ cũng từng cầu xin mày tha cho họ rồi nhỉ?"
"Sao... sao mày lại biết được những chuyện này?" Mạnh Tuyết sững sờ ngây ngốc, hai hàng nước mắt xối trôi lớp vảy máu đang dần khô đọng trên mặt cô ta, tạo thành hai vệt dài sâu hoắm.
Tôi không trả lời cô ta, chỉ khẽ mỉm cười.
Tôi nói: "Lúc trước khi bọn họ cầu xin mày, mày lại nói con người là có phân chia ranh giới cao thấp sang hèn, những đứa sinh ra vốn đã hèn mọn đê tiện như bọn họ, là để dành cho mày xả giận. Mày đã không tha cho bọn họ, cho nên hiện giờ tao cũng không thể tha cho mày đâu nha."
Nhận thức được điều tồi tệ sắp sửa xảy ra, Mạnh Tuyết bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
Cô ta gào thét muốn vùng vẫy thoát khỏi tay tôi, kêu gào mẹ Mạnh tới cứu mình.
Tôi bị cô ta làm ồn đến mức trong lòng dấy lên cảm giác bực bội.
Thế là túm lấy tóc cô ta đập rầm vào tường một cú thật mạnh.
Thế giới cuối cùng cũng được yên tĩnh đi phần nào.
Mạnh Tuyết vừa đập đầu xuống là ngất lịm đi.
Đến lúc này, tôi mới có thể chia bớt sự tập trung để quan sát người phụ nữ đang đứng đối diện,
Cái người được nguyên chủ gọi bằng một tiếng "mẹ", nhưng chưa một ngày nào làm tròn bổn phận của một người mẹ kia.
"Con trai bà chính vì bảo vệ cho một con khốn như thế này mà đi hại chính em gái ruột của mình, thậm chí còn vì thế mà mất mạng. Đến nước này rồi, bà vẫn muốn bảo vệ cô ta sao?"
Dường như đã sớm liệu trước được tôi sẽ hỏi như vậy, mẹ Mạnh nở một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt nhìn tôi đong đầy sự thù hận vặn vẹo.
Bà ta nói: "Đúng thì đã làm sao? Chỉ cần nó là người mà A Kiệt muốn bảo vệ, tao nhất định sẽ giữ nó lại."
Bà ta lại tiếp tục cắn răng mắng: "Cái loại đê tiện như mày, từ nhỏ đã phải sống lay lắt dưới đáy xã hội, mãi mãi không thể nào thấu hiểu được tình cảm mẹ con giữa tao và A Kiệt đâu. Chỉ cần nó muốn, tao sẽ bất chấp mọi giá để biến tất cả mong muốn của nó thành hiện thực."
Tôi nhìn dáng vẻ chìm đắm trong sự cảm động của bà ta đến mức cùng cực, rồi lại ngẫm về những cảnh tượng trước kia bà ta đuổi theo phía sau Mạnh Kiệt ân cần hỏi han, còn người phía sau thì lại trưng ra bộ mặt tỏ vẻ không kiên nhẫn. Thấy thật nực cười, lúc cất lời lần nữa, gần như không thể che giấu được sự ác ý tràn trề trong giọng điệu.
"Bà đối xử với con trai bà thật tốt." Tôi nói, "Nhưng tiếc là con trai bà chỉ để tâm đến mỗi Mạnh Tuyết. Bình thường trước mặt tôi nó nhắc đến Mạnh Tuyết cả trăm lần, nhưng chưa một lần nào nhắc đến bà. Bà thử nhìn lại mình xem, bà sống có khác nào kẻ hầu người hạ của Mạnh Tuyết không?"
Dường như bị đạp trúng cái đuôi đau nhức nhất, bà ta gấp gáp há mồm định phản bác, nhưng chưa kịp để mẹ Mạnh nói, tôi đã lại tiếp tục châm chọc: "Nếu như bà thực sự cũng là người thân quan trọng nhất của Mạnh Kiệt, vậy thì tại sao nó lúc nào cũng bảo bà phải bảo vệ Mạnh Tuyết cho thật tốt, mà không bảo Mạnh Tuyết phải bảo vệ bà vậy?"
Nói đoạn, tôi cười trên nỗi đau của người khác, sáp lại gần mẹ Mạnh đang có biểu cảm dần trở nên vặn vẹo dữ tợn, khẽ huýt một tiếng sáo: "Hoàng thái hậu ơi, con trai bà chỉ cần gái chứ không cần bà rồi."