“Bạn học Minh Nguyệt, với thành tích của em thì tham gia dự án hoàn toàn không có vấn đề.”
“Nhưng đây là dự án bảo mật tuyệt đối. Một khi gia nhập, em sẽ phải từ bỏ thân phận hiện tại và cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài trong mười năm.”
“Tôi sẽ nộp đơn trước. Trong bảy ngày tới, em vẫn còn quyền đổi ý.”
Khóe mắt tôi cay xè.
Tôi định bước vào phòng khách để hỏi cho ra lẽ.
Thế nhưng vừa vào cửa, mẹ đã kéo tôi thẳng vào bếp, bắt phụ nấu nướng, bận đến không kịp thở.
Đợi em gái tiễn hết bạn bè, trong nhà mới trở lại yên tĩnh.
Tôi dọn dẹp xong đống bừa bộn rồi ngồi xuống cạnh mẹ.
Cuối cùng cũng mở miệng được.
“Mẹ, tại sao mẹ lại đưa cho con sổ hộ khẩu g/i/ả?”
Mẹ như không hề nghe thấy.
Bà thản nhiên rửa một đĩa trái cây, chọn một quả xoài nhét vào tay tôi rồi bật tivi lên, hoàn toàn không nhắc đến chuyện đó.
Mãi đến khi tôi nói:
“Con không thích ăn xoài.”
“Với cả… mẹ quên câu hỏi của con rồi sao?”
Mẹ đột nhiên đập mạnh vào đùi, vẻ mặt hốt hoảng.
Tim tôi khẽ run lên.
Tôi cứ ngỡ cuối cùng bà cũng nhớ ra, chuẩn bị giải thích với tôi.
Nhưng không.
Bà vội vàng chạy ra ban công, mở tung nắp máy giặt.
“C/h/e/c rồi, c/h/e/c rồi.”
“Đồ cosplay của em gái con giặt xong mà mẹ quên phơi. Mai sinh nhật nó còn đi lễ hội, không có đồ mặc thì buồn lắm.”
Bà vừa cẩn thận giũ từng bộ quần áo vừa thuận miệng hỏi:
“À đúng rồi, trước đây con cũng nộp hồ sơ vào Viện nghiên cứu đúng không? Kết quả thế nào?”
“Không đỗ.”
“Họ nói con không có hộ khẩu thành phố.”
Động tác của mẹ khựng lại trong thoáng chốc.
Nhưng ngay sau đó, bà vẫn giả như chẳng có chuyện gì xảy ra, lại nhét thêm vào tay tôi một quả xoài.
“Chắc họ kiếm cớ từ chối thôi.”
“Không vào được thì thôi. Con giỏi như vậy, sau này thiếu gì cơ hội.”
Tôi siết chặt quả xoài chưa từng ăn một lần.
Cổ họng nghẹn cứng.
Mẹ biết rõ hơn ai hết.
Hơn mười năm qua, mục tiêu duy nhất khiến tôi liều mạng học hành chính là Viện nghiên cứu.
Tôi cũng nhìn thấy rất rõ.
Cuốn sổ hộ khẩu thật vẫn nằm ngay dưới kệ tivi.
Vậy mà bà không hề nhắc đến chuyện sẽ đưa tôi đi bổ sung.
Thậm chí còn cố tình lảng sang chuyện khác.
“Xuống dưới lấy bánh kem mẹ đặt đi.”
Nghĩ đến ngày mai là sinh nhật em gái, tôi im lặng vài giây.
Lửa giận bùng lên tận đáy lòng.
Tôi rất muốn từ chối.
Nhưng cơ thể đã quen phục tùng từ quá lâu.
Đến khi hoàn hồn, tôi đã đứng dưới lầu.
Ông chủ tiệm bánh nhìn thấy tôi thì cười:
“Đến lấy bánh phải không?”
“Dạ.”
Tôi khẽ đáp.
Chiếc bánh kem tinh xảo nhanh chóng được đưa tới.
Nhân xoài.
Là vị em gái thích nhất.
Đang chuẩn bị rời đi, ông chủ lại gọi với theo:
“Chúc mừng sinh nhật nhé.”
Rồi đưa thêm cho tôi một hộp bánh khác.
“Hơn mười năm nay, năm nào mẹ cháu cũng đặt bánh ở chỗ chú.”
“Hai chị em sinh đôi, chỉ cách nhau vài phút. Một đứa sinh hôm nay, một đứa sang ngày mai.”
“Mọi năm mẹ cháu chỉ đặt một cái, bảo cháu ăn cùng em gái.”
“Năm nay lại đặt hai chiếc.”
“Chú đoán chắc mẹ biết cháu luôn muốn có chiếc bánh riêng nên âm thầm chuẩn bị bất ngờ.”
Tôi ôm chặt hộp bánh trong tay.
Đầu ngón tay bỗng nóng ran.
Từ bé đến lớn, tôi chưa từng có một chiếc bánh kem của riêng mình.
Năm nào tôi cũng nói với mẹ rằng mình rất muốn có.
Lần nào bà cũng gật đầu.
Nhưng chưa bao giờ thực hiện.
Vậy mà hôm nay…
Tôi thật sự đang cầm một hộp bánh.
Tôi hít sâu một hơi.
Lặng lẽ cho mẹ thêm một cơ hội cuối cùng.
Nếu chiếc bánh này thật sự dành cho tôi…
Tôi sẽ bỏ qua chuyện hộ khẩu.
Dù sao hạn nộp hồ sơ vẫn còn ba ngày.
Đơn tham gia dự án cũng vẫn có thể hủy.
Năm phút sau, tôi mang bánh trở về.
Em gái cũng vừa về đến nhà.
Mẹ nhận lấy chiếc bánh không ghi vị xoài rồi mở hộp, chuẩn bị cắt.
Tôi định nói mình còn chưa kịp ước nguyện.
Nhưng khi bước lại gần…
Tôi nhìn thấy dòng chữ trên mặt bánh.
Chúc mừng Bảo Châu trúng tuyển Viện nghiên cứu, tiền đồ rộng mở!
Thì ra…
Cả hai chiếc bánh đều là của em gái.
Một cơn gió lạnh len qua khe cửa sổ.
Không biết từ lúc nào, một giọt nước đã rơi xuống cổ tay tôi.
Tôi lặng lẽ trở về phòng.
Mở điện thoại.
Gọi cho Viện nghiên cứu.
“Không cần chờ nữa ạ.”
“Em quyết định tham gia dự án.”