“Được. Bạn học Minh Nguyệt, ba ngày nữa em đến trực tiếp báo danh.”
Tôi cầm bút gạch đi ngày hôm nay trên tờ lịch rồi tắt đèn.
Sáng hôm sau, mẹ đã đưa em gái đến lễ hội cosplay từ sớm.
Trên bàn là bữa sáng bà chuẩn bị sẵn.
Đồ ăn rất nhiều.
Nhưng toàn bộ đều là những món tôi không thích.
Trước đây, tôi vẫn luôn tự nhủ, ít nhất mẹ còn nhớ nấu cơm cho mình, nghĩa là bà vẫn quan tâm.
Nhưng hôm nay…
Tôi cầm cả đĩa thức ăn, đổ thẳng vào thùng rác.
Sau đó quay về phòng, cúi người kéo chiếc vali phủ bụi dưới gầm giường ra.
Nó đã rất lâu không được nhìn thấy ánh nắng.
Mặt vali phủ kín bụi mờ.
Tôi mở khóa.
Nhưng vừa mở nắp, cả người đã sững lại.
Bên trong nhét kín đồ đạc.
Tôi ngẩng đầu nhìn khắp căn phòng.
Hơn nửa diện tích đã bị đồ của em gái chiếm hết.
Trong khi phòng em ấy vốn rất rộng.
Chỉ vì sở thích quá nhiều, đồ đạc quá lỉnh kỉnh nên không đủ chỗ chứa.
Thế là hàng chục con búp bê BJD đắt đỏ đều bị chuyển sang phòng tôi.
Trong mắt mẹ, tôi là đứa không có sở thích, cũng chẳng bao giờ biết đòi hỏi.
Nhưng thật ra…
Tôi cũng từng có rất nhiều thứ mình tha thiết muốn có.
Chỉ là mỗi lần nhìn mẹ chuyển tiền cho em gái xong, lại thở dài nhìn số dư trong tài khoản…
Tôi không nỡ mở miệng.
Suốt bốn năm đại học, mọi khoản chi tiêu đều do tôi tự đi làm thêm trang trải.
Chưa từng xin gia đình một đồng.
Có lẽ vì nghĩ tôi quá hiểu chuyện.
Nên mẹ mặc nhiên xem phòng tôi là kho chứa đồ của em gái.
Ngay cả chiếc vali mà tôi vẫn tưởng để trống…
Cũng bị nhét đầy đồ.
Chiếc vali ấy là món quà hiếm hoi mẹ từng mua riêng cho tôi.
Lần cuối mở nó ra…
Là năm tôi học lớp mười một.
Khi ấy em gái đột nhiên mắc bệnh ngoài da, ngứa ngáy khắp người.
Mẹ cuống cuồng đưa em đi chữa trị.
Ngay trong đêm đã bảo tôi thu dọn hành lý, sang nhà bác gái ở nhờ một tháng.
Không muốn khiến mẹ khó xử, tôi ngoan ngoãn rời đi.
Nhưng vì em gái từng bắt nạt con của bác.
Nên bác trút hết bực tức lên người tôi.
Ngày nào cũng châm chọc, sai vặt như người ở.
Lần quá đáng nhất…
Là vào sinh nhật em họ.
Chỉ vì không muốn tôi ăn ké bữa tiệc, bác lừa tôi ra ngoài lấy bưu kiện.
Trong lúc tôi đi, cả nhà khóa cửa, kéo nhau đi ăn.
Họ vui chơi suốt một đêm.
Còn tôi đứng giữa trời tuyết lạnh suốt một đêm.
Đến lúc trở về, thấy tôi sốt cao.
Bác không muốn tốn tiền chữa bệnh.
Liền bắt tôi gọi cho mẹ, nhờ đặt đồ ăn và thuốc qua mạng.
Tôi gọi liên tiếp mười tám cuộc.
Cuộc nào cũng bị cúp.
Cuối cùng mẹ chỉ nhắn lại một câu:
“Em gái con đang bệnh rất nặng, mẹ không có thời gian nghe máy.”
Thế là tôi ôm cơn sốt, cắn răng chịu rét suốt ba ngày.
Suýt mất m/ạ/n/g trong căn phòng chứa đồ của nhà bác.
Ngày mẹ đón tôi về.
Tôi đã nhét chiếc vali xuống gầm giường.
Tự nhủ cả đời này sẽ không bao giờ dùng đến nữa.
Vậy mà hôm nay…
Chính tôi lại kéo nó ra.
Để chuẩn bị rời khỏi ngôi nhà này.
Tôi bật cười tự giễu.
Đưa tay định lấy hết đồ trong vali ra.
Thế nhưng ngay khi lật lớp vải chống bụi…
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Bên dưới lớp vải là rất nhiều tấm ảnh.
Trong đó, gương mặt non nớt của em gái chính là dáng vẻ năm học lớp mười một.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu.
Năm đó…
Em gái vốn chưa từng mắc bệnh ngoài da.
Mẹ chỉ đưa con bé đi du lịch Iceland.