
Nguyệt Mộng Thư
Mẹ mua nhà ở thành phố, rồi làm thủ tục nhập hộ khẩu. Thế nhưng khi cuốn sổ hộ khẩu mới được mang về, tên tôi hoàn toàn biến mất. Bà chỉ cười qua loa: “Chắc mẹ sơ ý làm sót, mai mẹ đi bổ sung.” Nhưng ngày nối ngày trôi qua, bà hết đưa em gái đi bệnh viện tắm trắng lại đưa con bé đến công viên giải trí. Mỗi lần tôi hỏi, bà đều gắt gỏng bảo để hôm khác. Cuối cùng, tôi cũng không hỏi nữa. Mãi đến trước khi tốt nghiệp, vì phải nộp hồ sơ vào Viện nghiên cứu, tôi mới nhiều lần nhắc lại. Lúc ấy mẹ mới đưa cho tôi cuốn sổ hộ khẩu. “Bổ sung rồi, xong hết rồi.” Thế nhưng hồ sơ của tôi vẫn bị trả lại với lý do không đủ điều kiện trúng tuyển. Tôi đứng c/h/e/c trân tại chỗ. Rõ ràng thành tích của tôi luôn đứng đầu, hộ khẩu thành phố cũng đã có. Vậy rốt cuộc tôi còn thiếu điều gì? Cho đến khi trở về nhà. Em gái vừa nhận được giấy báo trúng tuyển Viện nghiên cứu, đang dẫn bạn bè về mở tiệc ăn mừng. Một người bạn cầm cuốn sổ hộ khẩu đặt cạnh giấy báo, tò mò hỏi: “Bảo Châu, chẳng phải cậu còn có chị gái sao? Sao trong hộ khẩu chỉ có mỗi tên cậu vậy?” Em gái bật cười, vẻ mặt đầy đắc ý. “Lúc nhà tớ mua nhà, ở thành phố C đang chuộng gia đình chỉ có một con gái. Tớ sợ bạn bè chê cười nên xin mẹ chỉ giữ mình tớ trong hộ khẩu.” “Mẹ đồng ý ngay. Còn hộ khẩu của chị ấy thì ném luôn về quê ngoại.” Tôi đứng lặng ngoài cửa rất lâu. Sau đó lấy điện thoại gọi đến Viện nghiên cứu. “Em nghe đàn chị nói… nếu tham gia dự án bảo mật khép kín mười năm, sau khi hoàn thành sẽ có thân phận mới đúng không ạ?” “Phiền thầy đăng ký giúp em.” Nếu trong hộ khẩu của mẹ đã không còn tên tôi… Thì từ hôm nay, tôi cũng không cần làm con gái của bà nữa.
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương