
Nguyệt Mộng Thư
Vào kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức đến nhà, ta đã nghe ngóng một phen về nhân phẩm của hắn. Biết được hắn có một thanh mai trúc mã từ nhỏ cùng nhau lớn lên, còn có một cô nương đã ái mộ từ lâu. Chuyện tình cảm của ba người ồn ào huyên náo, ta liền biết hôn sự này không thành được rồi. Vì thế, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời đảm bảo của Hầu phủ phu nhân: Ta nguyện chủ động từ hôn, nhưng ta là một cô gái mồ côi sống ở kinh thành không dễ dàng, hy vọng Hầu phủ có thể đối đãi với ta như con gái trong nhà vài năm, đợi đến năm mười sáu tuổi ta sẽ tự mình rời đi. Hầu phủ phu nhân đồng ý. Từ đó, ta ăn ở đều tại Hầu phủ, giống như các tiểu thư Hầu phủ mà đọc sách luyện chữ, học nhân tình thế thái. Nhưng thế tử Hầu phủ Tạ Như Quyết lại nhất quyết không tin. Ta đọc sách, hắn nói cho dù ta đọc nhiều sách đến đâu, hắn cũng sẽ không thích loại đầu gỗ như ta. Ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười nhạo ta có công phu này chi bằng học múa, tương lai còn dễ bề làm vui lòng phu quân. Ta học tính sổ sách, hắn nói đùa với người ta rằng tương lai tuyệt đối không để gia sản Hầu phủ rơi vào tay ta. Sau này có người tới cửa cầu thân, hắn lại đuổi người ra ngoài, nói ta sống chết đều là người nhà họ Tạ hắn. Nhưng cuối cùng ta vẫn bước ra khỏi cửa Hầu phủ, mà hắn chỉ có thể mặt mày xanh mét đứng nhìn, ngay cả ngăn cản cũng không thể. Bởi vì lần này, thứ ta nhận là thánh chỉ.
Đăng nhập để bình luận

Tạ Đình Phong
3 chương