Chúng ta lén bỏ thuốc xổ vào trong nước trà.
Về sau, sơn trang đó liền gặp họa, đâu đâu cũng thấy những vị công tử gia thế hiển hách tranh nhau nhà xí.
Ta và Triệu Thời chạy thoát từ sơn trang ra, cưỡi ngựa về kinh.
Vó ngựa lộc cộc, gió lớn thổi rối tóc ta, nhưng trong lòng ta lại sung sướng vô ngần.
Ta đột nhiên rất muốn rời khỏi Hầu phủ.
Ta nghĩ, ta chưa chắc phải đợi đến mười sáu tuổi mới rời đi, ta đã học được chút bản lĩnh, dành dụm được chút tiền, chắc là có thể nuôi sống bản thân rồi.
Triệu Thời đột nhiên nói: "Lý Thải Thải, nàng muốn rời khỏi Hầu phủ không? Ta đến cưới nàng, được không?"
Ngôi sao trên trời rất sáng, bóng sao phản chiếu trong mắt hắn, cũng rất sáng.
Ta nghĩ, nếu như ta phải cùng một người trải qua cả quãng đời còn lại, người đó là Triệu Thời cũng chưa hẳn là không thể.
Ta nói: "Được thôi, ta đợi chàng."
Lại sau đó nữa, ta tràn trề hy vọng chờ đợi Triệu Thời đến cầu thân, lại nghe được tin tức Tạ Như Quyết sai người đuổi cổ hắn ra khỏi cửa.
Hắn ngay cả mặt cũng chưa gặp Triệu Thời lấy một lần, liền sai người đuổi hắn đi.
"Chỉ là một tên nô tài nuôi ngựa thấp hèn, lại còn mơ mộng muốn lấy cô nương của Hầu phủ, cũng không tự xem lại xem mình có xứng hay không."
Ngược lại hắn không hề nghi ngờ việc ta cấu kết với gã nô tài nuôi ngựa.
Tiểu tư nói: "Hay là đi hỏi thử xem Lý cô nương có quen tên nuôi ngựa này không?"
Tạ Như Quyết nói: "Không cần, trong lòng trong mắt nàng ta đều là ta, không làm ra được chuyện này, có thể là tên nuôi ngựa kia thấy sắc nảy lòng tham."
Tiểu tư cười nói: "Cũng đúng, thủy thổ Hầu phủ nuôi người, Lý cô nương từ sớm đã không còn dáng vẻ quê mùa như trước kia nữa rồi, mà càng ngày càng ra dáng tiểu thư khuê các."
Tạ Như Quyết có vẻ đắc ý: "Sách vở của nàng ta cũng không xem như đọc uổng phí."
"Đúng vậy, đều là để lấy lòng công tử đấy!" Tiểu tư xu nịnh hùa theo.
Ta đột nhiên hiểu được đạo lý "kiêm thính tắc minh, thiên thính tắc ám".
Nếu như một người chỉ nghe lọt tai những gì bản thân muốn nghe, thì thực ra người đó đã chọn cách làm một kẻ thiển cận.
Bởi vì muốn nghe được những ý kiến khác biệt, cần phải có tấm lòng khoan dung, thái độ khiêm tốn cẩn thận, biết rõ đúng sai, đồng thời còn phải biết tự mình nhìn nhận bản thân.
Người đó phải biết được giới hạn của chính mình, cũng phải nhận thức được sự vô hạn của những điều chưa biết.
Mà những mỹ đức này Tạ Như Quyết một thứ cũng không có.
Thứ hắn có chỉ là thân phận cao quý và lòng tự tôn được ngụy tạo bởi sự hư vinh.
Ta so đo tính toán với kẻ ngu xuẩn này để làm gì chứ.
Ta chẳng còn tâm tư dây dưa với hắn nữa, mà là đi phủ công chúa tìm Triệu Thời.
Một tiểu tư dẫn ta vào trong, ta liền nhìn thấy Triệu Thời trong trang phục gấm vóc và công chúa Triêu Hoa ung dung đoan trang.
Đến lúc này ta mới biết, Triệu Thời là nhị hoàng tử đương triều, là đệ đệ ruột của công chúa Triêu Hoa.
Bởi vì hắn muốn lấy con thiên lý mã lông trắng tuyền kia, công chúa Triêu Hoa mới đưa ra yêu cầu, bắt hắn làm nô tài nuôi ngựa trong ba tháng, học cách yêu ngựa, bồi đắp tình cảm với ngựa, nàng mới chịu giao thiên lý mã cho Triệu Thời.
Triệu Thời đồng ý.
Ai ngờ ba tháng làm ngựa nô về sau lại kéo dài đến gần ba năm.
Hắn không chỉ học được cách yêu ngựa, mà còn học được cách yêu người.
Công chúa Triêu Hoa để ta và Triệu Thời nói chuyện riêng.
Triệu Thời nói: "Nàng có sợ không? Ta vốn dĩ là nô tài nuôi ngựa, đột nhiên biến thành hoàng tử, không phải là cố ý gạt nàng, mà là lúc đó ta ngại không dám để người khác biết ta vì một con ngựa mà đi làm nô tài. Sau này, ta lại thấy làm người nuôi ngựa còn tự tại hơn làm hoàng tử, cũng không muốn nàng trở nên giống như những người khác cung kính khúm núm trước ta."
Lúc đó, hắn còn là một hoàng tử tùy hứng làm bậy, vì làm sai chuyện mà bị phạt đến biên cương ở ba năm. Khi trở về, mang theo một thân hoang dã, hoàn toàn không hợp với kinh thành.
Hắn nhìn thấy thiên lý mã bị nhốt trong chuồng, rõ ràng mỗi ngày phải chạy ít nhất trăm dặm để rèn luyện bồi dưỡng, lại bị ép nhốt trong chuồng ăn thành một con ngựa béo ị.
Hắn chướng mắt, hắn cảm thấy mình giống hệt con ngựa kia, không hợp với chiếc chuồng ngựa chật hẹp này.
Hắn biết công chúa Triêu Hoa đang dùng khích tướng pháp.
Nhưng hắn không quan tâm, đằng nào hắn cũng thà ở cùng ngựa, chứ không muốn ở trong hoàng cung.
Hắn ở lì trong chuồng ngựa bồi đắp tình cảm cùng lũ ngựa, liền nhìn thấy màn ức hiếp kia, cùng với cô nương mang rõ ý đồ muốn trả thù.
Hắn có chút hứng thú.
Thực sự khiến hắn hứng thú với cô nương đó là, cô nương đó lại nói: "Ngựa là vô tội, ta mới sẽ không bỏ ba đậu cho ngựa đâu, hơn nữa ngươi có biết ba đậu đắt thế nào không?"
Tất nhiên hắn không biết ba đậu đắt thế nào.
Nhưng hắn bắt đầu có chút muốn biết rồi.
Triệu Thời lắp bắp nói rất nhiều chuyện.
"Thải Thải, ta luôn nghĩ, nếu một ngày nàng biết thân phận thật của ta thì sẽ thế nào. Vốn dĩ ta định hồi cung xin phụ hoàng ban thánh chỉ tứ hôn, nhưng trước kia ta làm sai chuyện, đánh một đại thần, bị phụ hoàng đày ra biên cương. Ta vốn đã thề không bao giờ cầu xin ngài nữa, nên ta nghĩ thánh chỉ này chắc phải cầu xin rất lâu mới có được, liền định lấy thân phận ngựa nô đến cầu thân, đưa nàng ra khỏi nhà họ Tạ. Ta nghĩ nàng có lẽ không muốn ở lại nơi đó nữa."
Trong lòng ta bỗng trở nên rất bình yên.
Hồi còn nhỏ, ta rất thích nói chuyện.
Người khác đều chê phiền, bảo ta bớt nói đi.
Ta hỏi bà nội xem có thấy phiền không.
Bà nội nói: "Nghe người mình thích nói chuyện sao lại phiền được, thích thì phải nói với nhau nhiều hơn chứ, những ngày tháng không có gì để nói mới thực sự là chuỗi ngày đau khổ."
Ta nghĩ, ta vẫn rất thích nghe Triệu Thời nói chuyện.
Nhưng ta chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận phú quý ngập trời này.
"Để ta suy nghĩ đã!"
Ta mất ngủ một thời gian, thực sự đã suy nghĩ rất nhiều.
Nếu ta thật sự ở bên cạnh Triệu Thời, ta đã có thể tưởng tượng được người khác sẽ bàn tán về ta như thế nào.
"Câu dẫn Thần Vương."
"Dã tâm bừng bừng."
"Thủ đoạn lợi hại."
Nhưng như thế thì đã sao?
Ta là thích Thần Vương.
Ta là có dã tâm.
Ta là có thủ đoạn.
Nhưng đó không phải là chuyện xấu. Chẳng lẽ bắt buộc phải giống như tờ giấy trắng tinh thuần khiết, không có một chút khả năng tự bảo vệ mình mới là tốt sao?
Không phải!
Ta đọc sách, cưỡi ngựa bắn cung, học quản lý gia sự, chẳng phải là vì muốn tích lũy sức mạnh để kiêu ngạo đón gió sống trên đời này hay sao.
Thích Thần Vương sẽ mang lại nguy hiểm cho ta sao? Sẽ khiến ta bị tru di cửu tộc sao? Sẽ có chỗ nào xấu chứ?
Ta thân cô thế cô, không vướng bận điều gì. Nếu chết, là chết rồi; nếu sống, thì hãy sống cho thật tốt. Rời xa Thần Vương chẳng lẽ ta liền có thể sống lâu trăm tuổi hay sao? Không thể, vậy thì sợ cái gì!
Ta không có cửu tộc, nếu ta thực sự phạm tội, phải bị tru di cửu tộc, ta ngược lại muốn hỏi xem cửu tộc mà ta chưa từng gặp mặt kia, rốt cuộc tại sao lại vứt bỏ ta.
Còn về chỗ xấu, có lẽ chính là không thể chịu khổ được nữa thôi.
Ta mở mắt ra, nhìn vào màn đêm đen kịt vô định.
Ta nghĩ, nếu như thích bất cứ người đàn ông nào cũng bị người ta nói ra nói vào, vậy tại sao không chọn người tốt nhất?
Kẻ không bị người đố kỵ là kẻ bất tài, nếu ta bị đố kỵ, ngược lại chứng minh ta đã đi đúng đường.