Ta đã tiếp nhận Triệu Thời, cũng khảo nghiệm hắn một khoảng thời gian, rồi mới đợi được thánh chỉ tứ hôn.
Khóe mắt Tạ Như Quyết đỏ hoe, nhìn chằm chằm ta gắt gao, vệt máu đỏ chót vương trên khóe môi trắng bệch, vẽ ra một nét bi thương đến chấn động lòng người.
Hắn nói: "Nể tình quen biết một hồi, ta cho cô một lời khuyên cuối cùng, ham mê quyền thế sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
Có lẽ hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt thê lương kinh hoàng của ta.
Nhưng ta chỉ mỉm cười.
Rồi nhịn không được mà bật cười lớn.
Ta bỗng phát hiện hắn thật trẻ con.
Ta cười đủ rồi, lau nước mắt, đáp lại lời hắn.
"Tạ Như Quyết, ngươi đứng trên lập trường nào để nói với ta câu này? Ngươi tưởng rằng kẻ hầu người hạ thành đàn, cẩm y ngọc thực là dựa vào bản lĩnh của ngươi sao? Là dựa vào Hầu gia!"
"Là do Hầu gia xông pha chiến trường mới đổi lấy được vinh hoa phú quý cho ngươi ngày hôm nay, quyền thế của ngươi đến từ phụ thân, quyền thế của ta đến từ phu quân ta, đều là mượn thế, ai lại cao quý hơn ai?"
"Ngươi biết đầu thai là bản lĩnh của ngươi, ta có thể gả cho Thần Vương là bản lĩnh của ta."
"Quyền thế ở ngay đó, ta mượn được là ta lợi hại, ngoài Hầu gia ra, ngươi còn có thể mượn thế từ ai nữa?"
"Ngươi không mượn được thế, là do ngươi không muốn sao? Là do ngươi không có bản lĩnh."
"Ngươi không mượn được, liền ghen ghét ta, bôi nhọ ta, thật đúng là một kẻ tiểu nhân đê tiện mười phân vẹn mười."
Ta lười không thèm nói chuyện với hắn nữa, sải bước ra ngoài.
Giọng nói của Tạ Như Quyết như ma quỷ vọng lại, khàn khàn trầm đục, như một lời nguyền rủa.
"Ta lúc trước nên đem cô hứa gả cho tên ngựa nô thấp hèn kia, để cô cả đời này không ngóc đầu lên nổi, để cô đời đời thấp hèn, kiếp kiếp bần tiện."
Triệu Thời dừng bước, cười tủm tỉm nhìn Tạ Như Quyết đang thở dốc thảm hại, biếng nhác nói: "Ồ, ngươi nói tên ngựa nô đó sao. Là ta đấy, người hất cát vào người ngươi cũng là ta, con gà nướng đó ăn rất ngon, khẩu vị không tệ."
Tiếng thở dốc của Tạ Như Quyết im bặt.
Hắn không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Triệu Thời, dường như đã hiểu ra rất nhiều rất nhiều chuyện.
"Là ngươi..."
"Là ta đây ~~~"
Triệu Thời mỉm cười gật đầu, nắm lấy tay ta, chúng ta tay trong tay bước ra khỏi cửa.
Phía sau truyền đến tiếng la hét thê lương của Chu phu nhân.
Tạ Như Quyết ngất xỉu, sau khi được cứu tỉnh lại liền trở nên đờ đẫn, đối với mọi chuyện dường như đều mất đi hứng thú.
Người khác nói hắn vì tình mà khốn đốn, là một kẻ chung tình.
Ta chỉ muốn cười khẩy một tiếng.
Hắn tính là cái gì chung tình chứ.
Nếu người ta thực sự muốn gả là một tên ngựa nô, hắn còn sẽ để tâm đến ta như vậy sao?
Sẽ không!
Hắn chỉ cảm thấy ta bẩm sinh bần tiện, không hưởng phúc phú quý của Hầu phủ được.
Nhưng người ta sắp gả lại là Vương gia.
Hắn liền bực tức vì một người phụ nữ bị hắn xem như vật trong túi thoát khỏi sự khống chế của hắn, hơn nữa còn trèo lên cành cao mà hắn không thể trèo tới.
Hắn cảm thấy ta không xứng, liền muốn tranh muốn đoạt.
Nhưng nếu thực sự tranh giành được, hắn lại không hề trân trọng.
Ta mua một lồng cua, sai người mang cho Tạ Như Quyết xem.
Lúc đầu Tạ Như Quyết còn ngơ ngác, sau đó sắc mặt xanh mét đập phá một đống đồ đạc.
Ta nghĩ hắn hẳn là nhìn rõ rồi: Cua khi bò lên trên, con cua bên dưới liền kéo nó xuống, mà hắn chính là kẻ kéo chân người khác đó, tự mình chết cũng muốn lôi người khác chết chung.
Vào cái ngày Triệu Thời gửi đôi nhạn sống tới.
Ta nói với mấy vị tiểu thư Hầu phủ đi cùng xem chim nhạn: "Chim nhạn và cua không giống nhau, chim nhạn lúc thì xếp thành hình chữ Nhất, lúc thì xếp thành hình chữ Nhân, là vì để nâng đỡ lẫn nhau tiến về phía trước cho đỡ tốn sức hơn, nguyện cho các tỷ muội chúng ta giống như chim nhạn, không phụ mối tình này."
Chúng ta nhìn nhau cười, nắm chặt tay nhau.
Không lâu sau, Tạ Như Quyết rời khỏi Hầu phủ đến biên cương tìm cha hắn.
Hắn ở kinh thành không tiếp tục sống nổi nữa, cảm thấy đâu đâu cũng là những người cười nhạo hắn có mắt không tròng. Hắn cuối cùng cũng nếm trải tư vị bị lời đồn đại phản phệ, cơn mưa to từng trút xuống người ta, nay lại công bằng giáng xuống đầu hắn.
Mà Chu phu nhân thì nhận được thư của Hầu gia từ biên cương gửi về.
Hầu gia tức giận trách cứ Chu phu nhân không giữ ta lại, làm hỏng vận khí của nhà họ Tạ.
Trong thư, cuối cùng ông ấy cũng nói thật.
Hóa ra, năm xưa người hiểu tướng mạo không chỉ có bà nội ta, Hầu gia cũng biết chút ít.
Ông ấy nhìn trúng ta, liền vừa khéo mượn cớ không có tiền chữa bệnh, sống chết lập ra hôn ước.
Quân tình khẩn cấp, ông ấy để Chu phu nhân làm việc này, nhưng ông ấy không ngờ Chu phu nhân thực ra không vừa mắt ta, cứ chần chừ kéo dài không chịu đón ta tới kinh thành.
Sau đó, ta tìm đến tận nơi, lại từ hôn, sự việc mới đi đến bước đường ngày hôm nay.
Nghe nói sau khi nhận được thư, Chu phu nhân liền ngất xỉu, tỉnh lại thì hối hận vô cùng.
Điều bà ấy hối hận nhất là, bà ấy không nói thật với Hầu gia, bà ấy bảo mọi chuyện đều đã thu xếp ổn thỏa, bảo Hầu gia đừng lo lắng.
Bà ấy nghĩ rằng, đợi Hầu gia trở về bà ấy đã cưới danh môn thục nữ cho con trai rồi, đến lúc đó ván đã đóng thuyền, Hầu gia cũng hết cách.
Nhưng bà ấy không biết sai một ly, đi một dặm, có những con đường không có đường quay đầu.
Ngày ta đại hôn.
Triệu Thời mặt mày hớn hở đến đón ta.
Tiểu lang quân thanh tú trong trang phục màu đỏ, ngông nghênh lại đắc ý.
Đêm động phòng hoa chúc, ta hỏi hắn năm xưa vì sao lại đánh đại thần, vì sao lại bị đuổi khỏi kinh thành.
Chóp mũi hắn chạm vào dái tai ta, kề sát bên tai ta thổi hơi như lan, khiến toàn thân ta mềm nhũn tê dại.
"Bởi vì tên cẩu tặc đó mắng mẫu hậu ta là yêu hậu, bắt phụ hoàng ta nạp phi, nhưng nhà họ Triệu bọn ta nổi tiếng là những kẻ si tình, phụ hoàng ta chỉ có một mình mẫu hậu ta, ta cũng chỉ có một mình nàng, không ai có thể ngăn cản ta làm kẻ si tình cả, sau này ta gặp tên cẩu tặc kia, ta vẫn sẽ đánh hắn. Thải Thải, nàng thơm quá."
Kẻ si tình, chàng cũng rất thơm, để ta đo vòng eo của chàng một chút nhé ~
—Hoàn—