Tôi không nói với Tô Tô về đoạn đối thoại giữa mình với Cố Châu Nhiên.
Mặc dù thái độ của anh ấy với tôi có vẻ hơi ám muội, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng, đây chỉ là bộ lọc do chính mình gán lên người anh.
Sau chuyến team building về lại công ty, Cố Châu Nhiên lại trở nên nghiêm khắc như cũ, không có chuyện gì cũng gọi tôi vào văn phòng nói chuyện.
Tiểu Nghiên hỏi tôi: "Giám đốc Cố lại bắt đầu rồi à?"
Tôi gật gật đầu: "Chắc là giống 'bà dì' ghé thăm, đều mang tính chu kỳ đấy."
Mọi chuyện quay trở lại trạng thái của dạo trước, điểm khác biệt duy nhất là, tôi không dám mang theo bất cứ tâm tư mộng tưởng nào không nên có với Cố Châu Nhiên nữa.
Quan hệ giữa chúng tôi là cấp trên và cấp dưới, chuyện này tôi phải ghi khắc trong lòng.
Bất cứ điều gì cũng có tính chu kỳ, ngay cả chuyện giục cưới của mẹ tôi cũng vậy.
Cuối tuần, cứ như chợt nhớ ra điều gì đó, bà ép tôi đi xem mắt với bạn học của cháu nội của bà cô 3 của bạn bà.
Tôi chẳng còn hơi sức đâu mà phản kháng, đành phải làm bộ trang điểm dưới sự giám sát của mẹ.
Vừa ra khỏi cửa tôi liền tẩy trang, lại chạy sang nhà Tô Tô thay bộ quần áo thể thao vừa sến súa vừa rộng thùng thình, thế rồi mới tự tin đi phó ước.
Căn giờ đến địa điểm đã hẹn, bạn nam xem mắt vẫn chưa tới, tôi buồn chán nghịch điện thoại một lúc, ngẩng đầu lên liền thấy Cố Châu Nhiên đẩy cửa bước vào.
Đúng vậy, là Cố Châu Nhiên.
Phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó là, phong thủy luân chuyển, bà hoàng Mary Sue hôm nay lại gõ cửa nhà tôi rồi sao?
Bạn học của cháu nội của bà cô 3 của bạn mẹ tôi là Cố Châu Nhiên ư?
Nhưng sự thật đã chứng minh, tôi lại nghĩ nhiều rồi.
Phía sau Cố Châu Nhiên còn có 2 người bạn nữa, rõ ràng là bọn họ đi ăn cùng nhau.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhận ra bộ dạng như ma chê quỷ hờn của mình hiện tại, vội vã đưa tay che mặt.
May mà 3 người bọn họ không nán lại ở tầng một mà đi thẳng lên tầng 2.
Tôi trầm người xuống, đến khi gã đi xem mắt kia đủng đỉnh bước đến muộn, tôi cũng chẳng cảm thấy có gì bất mãn.
Thế nhưng cách làm tiếp theo của hắn ta quả thực khiến tôi khó chịu từ sinh lý đến tâm lý.
Đầu tiên hắn ta hạ thấp ngoại hình, tuổi tác, tính cách, công việc của tôi, sau đó lại tâng bốc bản thân từ quá trình từng làm cán bộ lớp ưu tú thời đi học đến giờ đã quen biết vô số đại gia.
Những thao tác cơ bản của mấy buổi xem mắt, tôi cũng chẳng thèm giận làm gì.
Nhưng sau đó hắn ta bỗng dưng luyên thuyên: "Mấy người phụ nữ các cô ngày nào cũng thích cày phim thần tượng, nằm mơ được yêu đương với mấy gã đàn ông đẹp trai nhiều tiền, có ý nghĩa gì đâu cơ chứ, cuối cùng chẳng phải không gả đi được, đành phải ra ngoài xem mắt đấy sao!"
Tôi bỗng nắm chặt ly nước trong tay.
"Chắc chắn cô cũng đã từng mơ giấc mộng này rồi chứ gì? Đừng nói với tôi là không có, phụ nữ mấy cô đều y xì đúc nhau cả, rảnh rỗi mơ mộng thì chi bằng bước ra ngoài nhìn ra thế giới nhiều vào, thì mới nhận thức rõ bản thân mình..."
"Anh Trần." Tôi đặt ly nước xuống, híp mắt lại, "Mạo muội hỏi một câu, năm nay anh 31 tuổi rồi nhỉ?"
Hắn ta sửng sốt: "Thì sao?"
Tôi tặc lưỡi: "Đi làm cũng được 10 năm rồi đúng không? Quen biết nhiều sếp lớn như thế, cớ sao anh vẫn làm một gã nhân viên quèn vậy?"
"Chẳng phải tôi đã nói là tôi sắp được thăng chức rồi sao."
Tôi "Ồ" lên một tiếng: "Vậy thì anh phải cẩn thận đấy, mấy ông chủ là giỏi vẽ bánh vẽ lắm, anh lớn tuổi thế rồi, lỡ bị lừa thì phiền phức lắm, đúng không?"
"Không phải, sao con bé như cô ăn nói khó nghe thế nhỉ?"
"Bây giờ lại thành con bé cơ à." Tôi cười mỉa, "Tôi là đang nhắc nhở anh, lúc có thời gian ấy, bớt mộng mị về cái giấc mộng thăng quan phát tài đi, đi ra ngoài trải sự đời nhiều vào, thì mới nhận thức rõ bản thân mình, những lời vừa nãy anh dạy tôi, chẳng phải là thế hay sao?"
"Cô..." Hắn mạnh bạo xô cái bàn, "Hèn gì chẳng ai thèm lấy, cái tính khí rách nát gì thế này!"
Tôi cười lạnh, bốc phét thì ai chả biết: "Tôi có tận một 2 3 4 5 6 7 người theo đuổi cơ đấy, chưa tới lượt ông anh già lo đâu."
Hắn ta tức giận đứng phắt dậy: "Đi mà mơ giữa ban ngày đi!"
Đột nhiên có người nghiêng người đè lên vai hắn ta, một bóng râm phủ xuống người tôi, thân hình rộng lớn ngăn cách hắn với tôi, giọng nói quen thuộc mang theo luồng khí lạnh buốt:
"Xin lỗi, tôi là người thứ 8."