Dưới ánh đèn sáng ngời, người chắn trước mặt tôi hệt như một vị thần.
Gương mặt quen thuộc vốn luôn kiểm soát cảm xúc cực tốt ấy, giờ phút này lại lộ ra vẻ lạnh lùng và phẫn nộ không nói nên lời.
Tôi hé miệng: "Cố..."
Anh quay đầu lại, ánh mắt âm u trong chớp mắt bừng lên tia nắng ấm, khẽ mỉm cười với tôi.
Vẻ mặt ấy như muốn nói ——
Đừng sợ, có anh đây.
Tự nhiên tôi lại không nói nên lời.
Tên xem mắt kia vốn là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, thấy có người chống lưng cho tôi, mặc dù mang 10 vạn phần bất mãn, nhưng lại không dám hó hé một câu nào, cụp đuôi xám xịt chuồn mất.
Mãi đến lúc này, ngũ quan dường như mới quay trở về trên cơ thể tôi.
Ánh mắt hiếu kỳ của những thực khách xung quanh khiến tôi thấy không thoải mái, tôi vội vã đứng lên, thế nhưng lại đứng không vững.
"Cẩn thận."
Cố Châu Nhiên đưa tay đỡ lấy cánh tay tôi, khoảnh khắc cơ thể chạm vào nhau, toàn thân tôi như bị giật điện.
Anh lập tức buông tay: "Không sao chứ?"
"Không, không sao." Tôi vội vã cúi gằm mặt xuống, "Tôi về trước đây."
Bộ dạng vừa xấu xí vừa nhếch nhác này, khiến tôi chỉ muốn nhanh chóng trốn khỏi cái chốn thị phi này.
Vừa đi được 2 bước, Cố Châu Nhiên ở phía sau đã gọi tôi lại: "Để tôi đưa cô về."
Tôi dường như chẳng có lý do gì để từ chối Cố Châu Nhiên.
Cho đến khi ngồi lên xe anh, tôi mới sực nhớ ra, hình như anh ấy đi cùng 2 người bạn nữa cơ mà.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện đó, bởi vì mãi đến tận lúc này, tôi mới chậm chạp nhận ra, câu nói "Tôi là người thứ 8" của Cố Châu Nhiên rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Dù cho là để giải vây giúp tôi, nhưng cũng không đến mức làm đến cái tình trạng này chứ.
Đêm xuống ánh đèn nê ông rực sáng trên các nẻo đường, tôi úp mặt tựa sát vào cửa sổ, nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài đang lùi dần về phía sau.
Khoảng không gian chỉ có tôi và anh 2 người, giống hệt như quay trở lại vô số những giấc mơ khi ấy.
Anh ấy đang ở ngay cạnh tôi, là khoảng cách trong tầm tay tôi, nhưng lại cách biệt giữa hiện thực và giấc mộng, một khoảng cách mà tôi vĩnh viễn không tài nào với tới.
Tên xem mắt tối nay là tên khốn không sai, nhưng có một câu hắn nói rất đúng.
Quả thực tôi đã từng mơ giấc mơ hão huyền phi thực tế, mà không chỉ một đêm.
Nhưng giấc mộng này, cuối cùng rồi cũng sẽ có lúc tỉnh giấc.
Sau khi xe đỗ ngay trước cổng tiểu khu nhà tôi, tôi chần chừ mãi không chịu xuống.
Đến khi Cố Châu Nhiên nhìn qua, tôi mới khẽ mở lời: "Sau này, đừng nói những lời dễ khiến tôi hiểu lầm nữa, được không?"
Tôi không cho anh cơ hội lên tiếng, tiếp tục: "Nói như vậy có thể khiến anh cảm thấy bị mạo phạm, nhưng thời gian trước, tối nào tôi cũng mơ thấy một người đàn ông, anh ấy có giọng nói giống anh, ngoại hình giống anh, anh ấy tựa như chính là anh... Chúng tôi đã trải qua rất nhiều buổi đêm cùng nhau, đã ôm nhau, nói những lời tâm tình, thậm chí tôi còn tưởng rằng chúng tôi là người yêu của nhau...
Nhưng tôi biết, người đó không phải là anh, chúng tôi cũng không thể nào là mối quan hệ đó được, vậy nên, đừng nói những lời dễ khiến tôi hiểu lầm nữa, được không anh?"
Trong suốt quá trình đó, tôi không hề đủ can đảm để nhìn về phía Cố Châu Nhiên.
Tôi cúi gằm mặt xuống, vội vã nói một câu: "Xin lỗi vì đã nói nhiều như vậy, cảm ơn anh đã đưa tôi về."
Rồi lập tức đẩy cửa xe, rảo bước đi nhanh về phía trước.
Phía sau truyền đến âm thanh mở cửa xe, Cố Châu Nhiên đuổi theo gọi với lại: "Sầm Dao."
Tôi quay đầu lại, không biết có phải ảo giác của tôi không, hình như anh đang cười.
Dưới ánh đèn đường vàng ấm, trông thật dịu dàng và cũng mộng ảo khôn cùng.
Anh chậm rãi mở miệng:
"Anh mặc đồ ngủ rồi này."
Tôi đứng chôn chân tại chỗ.
"Anh không chui vào chăn của em đâu."
Có ngọn gió thổi vào tim tôi, mang theo giọng nói của anh.
"Nhưng anh rất muốn ôm em."
Anh vẫn đang mỉm cười, còn tầm mắt của tôi thì ngày một mờ đi.
Tôi nhấc chân bước đi, từ lưỡng lự tiến tới dứt khoát bước nhanh, nhào thẳng vào lồng ngực anh.
Đây không phải là mơ, đây là hiện thực.
Anh đưa tay lên, đã lâu lắm rồi, khẽ khàng xuyên qua ranh giới giữa thực và mộng, xoa đầu tôi.
Nước mắt của tôi không thể kìm nén thêm được nữa, mang theo bao nhiêu ngờ vực, hụt hẫng, thất vọng và ủ ê của mấy ngày qua, đồng loạt vỡ đê tràn ra.
Tôi nức nở: "Hóa ra những giấc mộng kia đều có anh."
"Có anh." Anh tựa cằm lên vai tôi, "Đừng quên, anh là người theo đuổi thứ 8 của em."
Tôi bật cười chế nhạo, thế nhưng nước mắt lại càng tuôn rơi không ngừng.
"Cố Châu Nhiên, em đang nằm mơ sao?"
Anh siết chặt vòng tay ôm lấy tôi: "Không phải."
"Vậy em có thể nói cho anh một bí mật được không?"
"Hửm?"
"Em thích anh."